Mùa thu vẫn sống dài theo năm tháng

via Mùa thu vẫn sống dài theo năm tháng

Tặng bạn

Ven một cánh rừng mùa thu
Màu lá đỏ in nền trời xanh thắm
Mà không, bầu trời nhạt hay đậm
Tôi cũng quên, chỉ tiếng lá rất dòn

Có thể nàng khe khẽ bước chân thon
Sợ đôi nai quên tròn xoe đôi mắt
Có thể nàng băng băng qua căn nhà im bặt
Kẻo lỡ chuyến xe ra phố mỗi ngày

Nếu chẳng vội gì nàng sẽ dừng lại để ngắm hàng cây
Bên bờ đập con suối trong veo rì rào – nhỏ nhẻ
Thung lũng xa xa chịt chằng bụi cây – vắng vẻ
Mùa thu yêu thương đong đưa mắt nàng sầu

Để đêm về tôi nghĩ ngợi đâu đâu
Nơi nào đó trên địa cầu có người con gái hát
Bằng bức tranh mùa thu không hề nhợt nhạt
Bằng trái tim yêu thương cho kẻ lỡ đường

Kẻ lỡ đường có thể đắm mình vào trang viết thơm tho
Và thưởng thức không chỉ đỏ, cam, vàng mà cả màu xanh thẳm
Để tự hỏi bầu trời nhạt hay đậm
Đứng ngoài hay trong để ngắm cái vĩnh hằng?

VTNM

Advertisements

TÌNH YÊU

Tháng hai vội lên đường
Khoác trên mình áo mới
Mẹ têm trầu cũng vội
Tiễn tháng hai bâng khuâng

Chủ nhật gió lâng lâng
Đóa hoa hồng lặng lẽ
Đóa hoa lòng lay khẽ
Đoá hoa đời vô ưu

Một tách trà rất thơm
Một tấm lòng sâu nặng
Một tâm hồn tinh tươm
Bước ra đi? Chẳng đặng

Mặc sông sâu biển mặn
Mặc mưa bão tơi bời
Anh vẫn đợi một người
Nhìn giọt cà phê. Nhớ

Gặp nhau, duyên, hay nợ?
Họa nhỡ chuyện bao đồng
Anh sợ ướt má hồng
Nước mắt em trong quá

Tháng hai dường rất lạ
Rộn rã tiếng nói cười
Đâu đó trên phố người
Em mơ về một cõi

Bình yên vườn son rỗi
Bình yên thanh lá hoa
Bình yên chim hát ca
Cớ gì mẹ lau mắt?

Anh một đời góp nhặt
Hương tình yêu ngọt ngào
Màu tình yêu chênh chao
Đến khi nào, em nhỉ?

VTNM

HÀ NỘI

 

Phố thao thức phố thao thức đến không giờ
Phố thì thầm phố thì thầm những câu chuyện xưa
Hai mươi tám năm dường như chớp mắt
Phố thương phố yêu phố nhớ phố vui buồn

Và ngày mới, Hà Nội rộn ràng, tấp nậ̣p ngược xuôi
Trời rất mát người rất duyên, nụ cười rất sáng
Đâu đó xa xa sau dãy nhà sáng láng
Chị còng lưng cõng những tấm tôn oằn

Bạn lên Yên Tử vượt sườn dốc chon von
Ngắm núi ngắm trời mà nghêu ngao hát
Quẳng bận rộn, lo toan mà thưởng mây bát ngát
Tôi bùi ngùi vượt suối đến chùa Hương

Tôi bùi ngùi đi ngắm hoàng hôn
Ngắm hoa súng, đi cáp treo, nheo nheo đuôi mắt
Rồi ngô nghê hỏi mình, đâu rừng vàng biển bạc
Vẳng lại tiếng núi đồi, thôi cứ giả vô tư

Ôi Hà Nội, ngày mai tôi xa, để lại lắm vấn vương
Chưa dám đi chưa dám nhìn chưa đến từng con phố
Chưa dám dừng chân bên Hồ Gươm chiều nắng đổ
Để mãi được mơ màng và sẽ trở về Hà Nội một mùa hương

VTNM

GỬI NGUYỄN HỒNG NHUNG

 

Giữa chồng bản thảo ngổn ngang
Những định lý, triết học, bản dịch dở dang
Giữa những giai điệu mùa thu
Và bản nhạc Pháp anh cầm cây đàn da diết hát

Nỗi đau len lỏi vào đêm
Đánh thức giấc ngủ vốn không mấy an lành
Nỗi đau nén chặt nơi lồng ngực
Và bung
Muốn nói một câu yêu thương
Một lời tình lãng mạn
Nhưng môi mặn chát

Ôi truyền hình, truyền thông
Như tiếng sấm giáng xuống nỗi đau còn nguyên vết cắt
Lời nguyện cầu đi tìm một chút lặng yên
Để nỗi đau cứ thế mà tan ra
Hoá vào những tâm hồn cằn cõi nhất

Bên ấy mấy giờ rồi em nhỉ?

Chị dắt nỗi đau ra phố
Nhìn những hàng cây, ghế đá, công viên
Mùa thu rải thảm lá vàng
Có chiếc lá ủ mình vào đất
Có chiếc lá vỡ dòn tan dưới những bước chân

Tại sao, vì sao, làm thế nào, sao lại như thế
Chị ước có phép nhiệm mầu
Biến lũ hung hăng thành những chú cừu ngoan
Để thế gian là chốn bình an, dù có hơi buồn tẻ

Bên ấy mấy giờ rồi em nhỉ?

Võ Thị Như Mai
17/11/2015