THẾ RỒI NGƯỜI ĐÃ RA ĐI

Có những lúc tôi cảm thấy rất buồn bã và trống trải. Muốn nói gì đó với ai đó nhưng thật khó. Thôi thì đành viết tạm vài dòng cho đỡ buồn, những dòng lẻ loi khô khan chứ không như một bài thơ được trau chuốc. Và rồi những cuộc ra đi, mờ mờ và dần dần rõ hơn. Nhiều quá, đến nỗi không còn nhớ hết.

Có một bạn nào đó, đã từng chở tôi về nhà, tôi như một con mắm, đi học hay đi đâu đó chả nhớ, lại khuya, lại mưa, và lạnh. Đà Lạt mà, có khi dễ chịu, có khi lại xuyên buốt làm cho mình muốn ngã bệnh đến nơi. Người đó thấy tội nên bảo thôi lên đây chở về cho nè. Rồi một hôm, một người quen thông báo, bạn ấy bị tai nạn, và đã ra đi. Tên gì tôi cũng không nhớ.

Một người bạn nữa, chơi chung nhóm, thân, chơi từ nhỏ cơ mà. Bạn ấy hài hước, dễ chịu, lúc nào cũng là một quản trò ồn ào, kiểu tiếng nói đến cả mấy phút rồi mới thấy người xuất hiện. Tôi nhút nhát, chả biết nói chuyện, thế nhưng bạn ấy luôn biết cách kéo tôi vào những cuộc đối thoại ồn ào. Tôi đi dạy xa, thi thoảng vẫn gặp bạn ấy khi thì Sài Gòn, khi thì Đà Lạt, không nhiều nhưng đủ để giữ liên lạc. Thế rồi, người ta tìm thấy bạn ấy trên đồi thông, bất động, trong xe hơi, tự vẫn. Đà Lạt xôn xao, các bạn đều có mặt, còn tôi không lên được. Ngậm ngùi. Nhớ lắm Điền ơi.

Người hàng xóm già, Eddie, ngày trước là nhân viên đường sắt, một công việc duy nhất cho đến khi về hưu. Khi tôi biết ông thì những người bạn của ông cũng đã ra đi gần hết, ông chưa bao giờ lập gia đình lại là con một nên lại càng không có ai thân thích. Hàng tháng ông ra bưu điện gửi tiền về cho một người bà con xa, một người duy nhất mà ông gọi là người thân. Tôi cũng ít để ý đến ông. Ông đi chợ mua thức ăn cho vài chú mèo hoang. Tôi hay chạy qua chạy lại. Có khi cùng ông đi chợ. Lâu lâu không thấy tôi đâu, ông lại sang lấy cái gậy gõ cửa nhẹ nhẹ, hỏi, sao lâu rồi không thấy, bộ ông làm gì sai à. Tôi gãi đầu gãi tai, dạ cháu bận quá ạ. Đến khi ông không còn lái xe được nữa thì ông bắt đầu chuyển sang chế độ ăn “meals on wheels”. Cuối cùng ông không thể chăm sóc bản thân được thì chuyển vào viện dưỡng lão. Tôi dắt con đến thăm, ông vui lắm vì có khách. Ông tiễn mẹ con tôi ra tận cửa, và không quên hỏi “Thế hai mẹ con tên gì?” hoặc “Ông đã gặp hai mẹ con trước đây chưa nhỉ?” hay “Tổ chức nào điều hai mẹ con đến thăm ông đấy?” Có hôm tôi chụp hình và hôm sau đem đến cho ông xem, ông rất ngạc nhiên, sao nhìn cái ông già này quen quen. Thế đấy. Rồi một hôm, viện dưỡng lão gọi thông báo ngày lễ tang, vì sao, tôi lại không có mặt hôm ấy, không rõ. Nhưng mà, tôi luôn nhớ đến ông.

Carol là người quản lý thư viện trường tôi. Tôi hay nói chuyện với bà. Bà hút thuốc rất nhiều nên đến khi phát hiện ung thư phổi, mọi người đều ngấm ngầm liên tưởng tới nguyên do. Con gái bà cũng làm phụ giáo trong trường. Giai đoạn bệnh nặng, tôi có đến thăm một lần. Tôi nghĩ rằng tôi nên nấu gì đó đem tới. Thế là vài hộp bún xào, vài hộp cơm cà ri. Chỉ đến thăm được đúng một lần thì nghe tin buồn. Lễ tang gần trường nên đa số mọi người đều có mặt. Tuần tới đây, một công viên địa phương được thành lập và sẽ lấy họ của gia đình bà để đặt tên cho công viên mới này vì công sức đóng góp của gia đình dành cho địa phương. Giấy mời được gửi đến trường và tôi đăng ký tham dự. Tôi mến Bà và đây là một sự kiện đáng tự hào.

Sau Carol, trường tuyển nhân viên mới, Janie. Biết Janie khoảng hơn 1 năm thì Janie phát hiện bị ung thư, tôi không biết tên căn bệnh ung thư gì. Sau vài lần trị liệu, tôi có đến nhà thăm một lần, cũng chỉ một lần duy nhất. Sau nà, hiệu trưởng thông báo lễ tang, trường tôi cử 2 người tham dự vì đúng ngày làm việc. Tôi cũng hay nghĩ đến Janie và nhớ cách bà nói chuyện một cách tự hào về con cái, về dự định chuyển sang một căn nhà nhỏ hơn và sẽ làm ít giờ lại hoặc nghỉ hưu sớm hơn.

Bố tôi. Mấy lần bệnh nặng, khó thở, dịch tràn phổi, về nhà nghỉ ngơi, một thời gian, rồi không qua khỏi. Rất tiếc tôi chưa đưa bố đi đâu. Chỉ có một chuyến đi cách đây khoảng 4,5 năm. Đưa bố xuống thăm con gái riêng ở Rạch Giá, gặp lại người cũ, sau đó đi Phú Quốc, và rồi Hà Nội, thăm vài điểm. Tôi nhớ lần sau cùng, tôi về thăm, tháng 9. Khi chào để đi thì bố tôi đang tụng kinh nên bố khoát tay bảo, chào nhé. Thế nhưng khi tụng kinh xong, thì bố lại hỏi O, bé Mai đâu rồi nhỉ. Thương quá chừng. Những ngày bố bệnh nặng, con gái chỉ biết chào bố qua webcam. Bố tôi mất, cả nhà không ai về kịp, bố chỉ thấy mặt con dâu, em gái và những người hàng xóm. Sau này, mẹ vừa nói vừa khóc, cái số ông thế, cả một đời bôn ba, đến khi mất lại không thấy mặt vợ con, buồn. Đám tang thì đông đủ. Chuyến đi Rạch Giá ngắn ngủi có lẽ phần nào có một ý nghĩa đặt biệt. Giỗ 100 ngày, gia đình con gái riêng và tất cả tập trung về, đông. Giá mà, lại giá mà, tất cả mọi người có mặt trong những ngày bố còn sống. Đó là năm nào tôi cũng về một hoặc hai lần, nhưng, có bao giờ là đủ. Tôi hay nghĩ ngợi và không thể nào tin được, bố tôi đã không còn nữa, hoàn toàn không còn trên cõi đời này. Bố tôi cũng đã sắp xếp gọn gàng cho sự ra đi của mình tận 3 năm về trước, đoán trúng ngày tháng năm mất và viết lại sẳn, y như thánh. Thương bố quá chừng.

Một người hàng xóm nữa, bà Marie, người Ý. Bà hay nói vọng qua hàng rào. Có khi bức xúc quá thì chạy qua uống tách trà và nói ra rả. Thật ra nhà bà ở cách đây 10km, nhà hàng xóm là ‘bạn trai”, chắc cũng 95t rồi chứ không ít. Marie khoảng 70t, ăn vận gọn gàng, nhanh nhẹn. “Bạn trai” là nhạc công, thỉnh thoảng cũng chơi vài nhạc cụ. “Bạn trai” cần được chăm sóc còn Marie thì cũng bực bội vì những người con của ông ấy chả quan tâm gì, lại không tôn trọng Marie cho lắm. “Bạn trai” nhớ nhớ quên quên nên càng làm Marie khốn khó, lần nào cũng muốn bỏ về nhà mình nhưng luôn quay lại. Marie uống thảo dược hơn là dùng thuốc, bảo rằng, chả tin mấy ông bác sĩ cho toa thuốc, giết người như chơi, xém toi mạng mấy lần vì mấy ông cho thuốc thế nào ấy. Không biết bà có đề cập đến bệnh cao máu hay không, nhưng lần nào sang nhà, bà cũng đồng ý uống nửa ly trà thảo dược. Lại những lần bận rộn, Maire gọi thì tôi lại đang ở siêu thị. Nói chung mất liên lạc vài tháng vì có lần cô ấy nói là đi Ý một chuyến. Sau đó tôi gọi gọi nhắn tin đều không được. Tôi chạy sang nhà hàng xóm cũ (vì tôi đã chuyển nhà), ông “bạn trai” ấy bảo, Marie không còn ở đây, tôi bảo, thế thì cho tôi số điện thoại mới hoặc địa chỉ của bà, mãi sau một người bạn từ trong bếp chạy ra mới giải thích, Marie đã qua đời, ngay tại nhà này, vào một buổi tối, đột tử. Tôi cũng không hề biết bà đã mất ngày tháng nào, không hề biết vì không có ai để hỏi. Sinh nhật bà trước tôi một ngày nên năm ngoái chúng tôi tổ chức sinh nhật cùng nhau. Thế mà khi bà ra đi, tôi chẳng biết gì cả, có ai nhớ bà không, có ai thương bà không?

Một anh trong cộng đồng dạy tiếng Việt lớp thứ bảy, tôi mới thấy đúng 1 lần, tăng xông, mất, 55t, quá đột ngột, vì anh bảo tuy cao máu nhưng anh giữ sức khoẻ rất tốt, trông anh cũng rắn chắc, khoẻ mạnh.

Anh Nguyễn Vũ Hoàng, một người đã có rất nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, một người tôi vô cùng quý mến. Anh có lẽ là người tôi ít tiếp xúc nhất nhưng lại đem lại cho tôi nhiều điều tốt đẹp hay ho nhất. Nếu như thời đi làm xa, cô đơn, buồn bã, không phương hướng, thời bắt đầu có internet và bắt đầu biết kết bạn tâm sự linh tinh, thì một người ở tận đẩu tận đâu như anh, lại luôn an ủi, động viên tôi rất nhiều. Nếu như cái thời rất khó, anh cũng là người gửi cho tôi những cuốn băng đĩa sách hay để học, để dạy, cho tôi tiền mua hẳn một chiếc máy tính mới vì tôi dùng máy tính chạy cà rịch cà tang của chủ nhà. Anh bảo có tự trọng không muốn lấy đi nữa thì coi như cho mượn, chứ đợi đến khi có tiền mua được thì cũng đã đui mù thông tin lắm rồi. Anh sống một mình nuôi con, đôi khi cần nói chuyện trên trời dưới đất với ai đó. Vài lần về Việt Nam, anh mướn xe đi cùng anh trai về Đà Lạt thăm gia đình tôi, hỏi han tất cả mọi người, tặng quà cho bố mẹ và mấy anh chị em. Anh bảo anh có đạo nên cho dù anh đã li hôn nhưng vẫn muốn sống đạo, tức là chung thuỷ với một người và chỉ có một cuộc hôn nhân mà thôi, nên anh xem tôi như một người em kết nghĩa. Có một lần anh còn dắt cả Kathy con gái anh lên nhà tôi hai hôm. Đến khi anh biết tôi sắp lấy chồng, mà lại là người cũng bằng tuổi anh, và do mai mối chứ cũng không phải quen từ trước, thì anh về, và khóc như mưa như gió. Anh bảo, anh sống đạo như thế là đủ rồi, tôi huỹ hôn đi, và thay tên anh vào thiệp hồng. Tôi thì không biết làm thế nào, gia đình anh giàu có, tôi thì như con mắm từ đâu hiện ra, rồi chuyện anh sống đạo nữa, ôi thôi, tôi cũng rối ren, mà khi ấy, 26t, tức là đã ế sưng ế sỉa, lại gầy nhom, mụn, xấu xí, ai rước cho cái. Anh thì chưa sẳn sàng, còn anh tây xì la xì lô gặp cái bảo thích tôi ngay, hic hic. Mỗi năm, tôi và anh vẫn email hỏi thăm nhau xã giao, em gái anh cũng dần thân với anh trai tôi, đi Đà Lạt là ghé, xuống Sài Gòn là ghé. Những năm tháng ấy, anh vẫn sống đạo, nuôi con. Kathy bây giờ đã học xong đại học, ngoan. 2015 tôi gửi mấy bài hát phổ thơ tôi, anh nghe và khen hay. Hai năm nay không thấy anh gửi email chúc ngày nhà giáo hay sinh nhật. Tháng 9 này tôi đi Mỹ, nhà anh ở ngay Disneyland nên email hỏi anh là tôi và con trai có thể ghé thăm anh được không. Không thấy trả lời nên tôi nhờ anh trai hỏi thăm em gái anh. Chị ấy bảo anh về VN năm ngoái, đột tử, tại nhà, hoàn toàn đột ngột, hoàn toàn chưa sắp xếp cuộc ra đi của mình, còn một cuốn nhật ký, ấp ủ bao dự định. Con gái học xong, anh muốn sắp xếp về VN nghỉ hưu, nhà cửa bên Mỹ còn bề bộn, đâu ai biết trước. Em gái anh bảo, quá bối rối nên tưởng đã thông báo nhưng hoá ra lại chưa. Lần này thì tôi lại khóc như mưa như gió, tôi nghĩ đến cuộc đời. Anh làm hãng, đôi chân đau, có lần đề cập bị tim nhẹ. Tôi nghe loáng thoáng, đọc loáng thoáng. Tôi hình dung những ngày tháng anh làm việc, chăm con, luôn luôn lo lắng cho người này người kia, sống lặng lẽ trên một đất nước xa xôi.

Tôi nghĩ đến những người đã ra đi, chầm chậm có, chóng vánh có, sắp xếp có, đột ngột có. Những cuộc ra đi như khói hương, trở về với cát bụi. Tôi thầm gọi tên họ, tôi nghĩ đến những người còn lại, những người đã già, những người đang còn trẻ. Tôi nghĩ đến những tranh chấp, những vụn vặn, những rối rắm, những nhỏ nhen của đời thường, và rồi tất cả sẽ trở thành vô nghĩa, vì một ngày kia, ai đó bạn biết, ai đó bạn thân, và cả bản thân bạn nữa, sẽ tan thành khói sương. Tôi nghĩ đến tất cả những người mình yêu thương, và những giây phút hiện tại. Hãy sống bằng cả tấm lòng, và bằng cả trái tim yêu thương. Và tôi biết, tôi vẫn luôn nghĩ về họ, những người đã ra đi, những người không để lại nhiều vết tích trong cuộc đời mình và những người đã in dấu son đỏ thắm trong trái tim yếu đuối của tôi. Nhớ quá là nhớ, thương quá là thương.

2/7/2018

Advertisements

SÀI GÒN RỰC RỠ SẮC MÀU

Sài Gòn – ký ức đầu tiên là ngày tôi xuống ở nhà bác để dự thi đại học. Sài Gòn đủ ồn ào và náo nhiệt làm cô bé người Đà Lạt nhút nhát và dễ hồi hộp như tôi nhức nửa cái đầu khi đêm về. Sài Gòn lúc ấy là căn nhà bé tẹo của bác, hình như được hình thành bằng khe hở giữa hai bức vách của hai nhà hai bên, là tiếng bác nghiêm khắc gọi các anh chị thức dậy tập thể dục và làm việc nhà từ sáng tinh mơ.

Sài Gòn – là Kim, di chuyển từ ký túc xá ồn ào sang những căn phòng trọ ẩn sâu trong các con hẻm ngoằn ngoèo; là Kim, tất bật chở tôi ra bến xe sau mỗi lần tôi xuống thăm hai ngày cuối tuần qua đi chóng vánh. Tôi chẳng thể nào đếm hết những lần Kim chuyển nhà, chuyển công ty, nhưng tôi biết Sài Gòn đã nâng niu và tiếp bước cùng Kim qua những thăng trầm, chứng kiến nụ hôn đầu và buổi chia tay đầy nước mắt.

Sài Gòn đón Hoài, cô MC người Đà Lạt dễ thương, trong vòng tay nồng nàn làm xoa dịu vết thương lòng một buổi chiều mùa đông,thế rồi đã mười mấy năm trôi qua, giọng nói trong trẻo và ngày càng sâu lắng cùng với ngoại hình tươi tắn không thể lẫn vào đâu của Hoài luôn xuất hiện đều đặn trên các bản tin VTV9.

Sài Gòn chật chội nhưng vẫn luôn đủ rộng để giang tay đón hết lớp học sinh này đến lớp học sinh khác của trường tôi, đến hết đoàn người này đến nhóm người khác của quê tôi. Dẫu gian nan và bận rộn đến dường nào, Sài Gòn cũng bừng sáng ánh mắt long lanh đầy tình thân trong những cuộc hội ngộ đủ mọi cung bậc trìu mến .

Sài Gòn tưởng chừng dửng dưng đếm những vị khách nước ngoài ghé đến một chút rồi tiếp tục rong ruổi, bằng một nửa nụ cười nhếch môi, nhưng không, vị đăng đắng thơm thơm của li cà phê nơi góc đường đã níu chân họ ở lại lâu hơn một tí, để rồi một người ngỏ lời với một người, cứ tưởng như đùa mà thật, lời ngỏ ấy đã mang ai đó đi thật xa, để mỗi lần quay về ngậm ngùi thưa rằng: Tháng ngày trôi qua tôi nhuốm chút bụi đường/ nhưng hồn quê vẫn còn nguyên trong giọng tôi đằm thắm. Và khi rong ruổi đến chán chê, ai đó lại thốt lên: Để đêm về nghe tiếng hũ tiếu gõ lanh canh/ Tôi băng qua dãy hành lang với đôi chân sũng ướt/ Chú bảo vệ già ngoái đầu nhìn tôi đôi ba lượt/ Tôi nhoẻn miệng cười, nghe hạnh phúc ngọt ngọt bùi bùi như gói xôi đêm.

Sài Gòn – là tôi, những lần hiện diện chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, nhưng đúng là chưa kịp chia xa đã nhớ bởi ở đó có quá nhiều người thân. Là tôi, đi lạc vào một căn nhà được trưng bày bằng những bức tranh sơn dầu với đủ các gam màu tối sáng. Lên cầu thang, tôi gần như bị chôn vùi trong một không gian bé nhỏ nhưng cơ man nào là sách. Tôi đã bị cuốn vào không gian thần tiên ấy như cuốn vào một chốn mộng mị, một thế giới cổ tích nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng, đến nỗi chỉ muốn trốn lì trong căn phòng duyên dáng kia, nơi tôi từng nghĩ rằng tất cả túi trí khôn của nhân loại đều được gói gém một cách tỉ mẩn và điệu đàng.

Sài Gòn biết lắng nghe và cảm thông nhưng đôi khi cũng phải tỏ ra dửng dưng vô tình. Ai mới đến chân ướt chân ráo cũng phải trải qua nhiều cam go thử thách trước khi có thể ngồi thảnh thơi nhấp một tách trà trong tiếng nhạc du dương. Đôi khi tôi ví Sài Gòn như một bức tranh rực rỡ sắc màu của chàng nghệ sĩ: có màu đỏ của quyền lực và quyết tâm, hưởng thụ và đam mê; màu tím của lãng mạn và tình yêu; màu nâu của vững bền và chắc chắn; màu vàng của tươi vui và màu cam của sự cố gắng, quyến rũ và sáng tạo. Sài Gòn luôn đằm thắm trong trái tim của người con gái xa quê hương như tôi.

Võ Thị Như Mai Tây Úc 9/4/2015

Có lẽ tôi nợ Mai một lời xin lỗi

Người bạn ấy dăm ba năm lại nhắn gửi đôi dòng
Rằng bạn ấy không thể hỏi thăm thường xuyên như một người thân bình thường khác
Dòng đời cuốn trôi – bao bận rộn của ngày, thoáng dỗi hờn của đêm, một chút đong đưa ký ức
Nụ hôn đằm thắm yêu thương cho người vợ hiền, cái bá vai níu cổ của các con, mùa xuân rải hoa hiên nhà vàng rực
Tôi ước gì mình có thể mọc cánh mà bay cho nhanh
Ngày xưa có thể cầm cây đàn hát ngêu ngao, nghễnh cổ lên trời ngắm áng mây rất xanh
Hay cao hứng hát vang “trong nắng trong gió”
Ngày xưa tôi tôi đọc sách triết lý, tôi làm thơ, tôi mộng mơ, tôi ngồi buồn vu vơ mòn ghế đá công viên đại học
À mà mẹ tôi đã ra đi, tôi đã nói với Mai chưa nhỉ (mẹ nhặt tôi về khi tôi mấy ngày tuổi mà thôi)
Hai đứa song đôi, một giống mẹ, một giống ba như đúc
Vợ tôi niềng răng, Mai cũng biết, đâu còn cái thời mô đen răng khểnh
Tôi mà lơ đểnh, nàng sẽ dịu dàng nhéo một cái thật đau
Ừ thì tôi nợ Mai một lời xin lỗi
Viết mấy dòng, Mai có khỏe không?

KIM

.

Thấy Kim lần đầu trong cuộc thi Đố Em vào một buổi sáng mù sương trong khuôn viên ngôi trường Đa Thiện nằm co ro nép mình  qua con dốc Đá. Ngày ấy tôi đang là học sinh lớp năm, vẫn còn lạ lẫm với Đà Lạt lắm, vẫn còn choáng ngợp với vòng tay yêu thương của mẹ sau năm năm xa cách. Đà Lạt dịu dàng trong từng góc phố, mỹ miều và sạch sẽ trên mỗi bước chân qua. Tôi bắt đầu thời điểm đầu tiên  xa những ngày lang thang hái hoa nhặt lá, nghe trẻ chăn trâu kháo chuyện rồi đặt ra những bài vè châm chọc người lớn, xa con sông, xa đò xa chợ làng và người thân. Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy chỉ khi sau này lớn lên và đi thật xa chúng mới ồ ạt kéo về, khi hiền hòa, khi dữ dội.

 Quay trở lại với lần đầu thấy Kim, một cô bé tóc màu nắng nhạt, mắt màu nâu nhạt và nước da trắng nhạt, chỉ có làn môi đỏ thật đỏ và nụ cười đẹp mê hồn với tác phong gọn ghẽ. Đôi mắt màu nâu nhạt ấy, nếu người đối diện có dịp nhìn thật sâu, người ta sẽ thấy mình như đi lạc vào những tầng mây với nhiều hình dáng và màu sắc khác nhau. Kia là tầng mây tinh nghịch có màu hồng kết viền bằng những hạt nắng tươi tắn đang nhảy nhót, đây là đám mây màu cam sắc sảo thông minh và đằng sau đó là đám mây màu cà phê sữa chứa đựng một chút u sầu chưa định hình.

 Lần thứ hai nhận ra Kim trong một đoàn cắm trại ở đồi Cù. Kim như một vệt nắng nhảy nhót loanh quanh trên đồi cỏ xanh dưới bầu trời rộng. Khi ấy đồi Cù trải dài mượt mà ôm lấy một góc thành phố, điệu đàng đến nỗi một cô bé ở tuổi vô tư và hồn nhiên nhất cũng đắm mình vào những giây phút thẫn thờ. Chi đội trường Kim diễn tuồng gì đó mà tôi không thể nào nhớ nỗi, thậm chí tôi còn không nhớ mình đóng vai gì và ăn vận ra sao trong cuộc thi hoá trang hôm ấy. Thế mà vệt nắng trong veo nhỏ nhắn là Kim ấy, vẫn in rõ mồn một trong trí nhớ của tôi. Kim vào vai một cô y tá trong chiếc áo trắng dài qua gối, đeo kính rõ to với chiếc ống nghe dài lắt lư theo những tiếng la khản cổ của đám đông.

 Tôi dần quen với nếp sống thanh tao ở Đà Lạt, quen với chiếc áo ấm lành lặn và bàn tay chăm sóc chu đáo và ân cần và yêu thương của mẹ, quen đến mức tôi gần như quên bẵng những đêm nghe chuột chạy rần rật trên mái tranh, những tờ giấy khen và đống sách vở ướt lem nhem sau mỗi mùa lụt lội. Tôi bắt đầu học theo kịp các bạn và bắt đầu có một nhóm bạn thân. Ngôi trường Nguyễn Trãi với bầu không khí ấm cúng, hàng ngày chào đón bao khuôn mặt hiền từ với đôi má ửng hồng nổi bật trong chiếc áo len xinh xắn. Kỷ niệm những năm này không dữ dội đến co thắt ruột gan nhưng tạo cảm giác êm đềm và bình lặng khi nhớ đến: đó là những trang lưu bút chuyền tay sau một năm học hành chăm chỉ, đó là nét quý phái thơm tho của chị em Nga – Bích, là nét pha trò dí dỏm của Điền, là vẻ tinh nghịch của Hoài và sự nghiêm khắc và tận tình cuả thầy cô. Kim và các bạn trường Đa Thiện bước vào trường tôi trong bối cảnh như thế sau khi có sự sát nhập giữa hai trường. Tôi vẫn biết Kim mà không quen, vẫn biết Kim ngồi bàn đầu với Dung, Bảo và Thiện ở lớp bên cạnh, biết Kim hết ghi thành tích này đến dành giải thưởng khác. Tôi thầm khâm phục Kim với tài thông minh và lanh trí hết sức, thầm mên mến một bạn trai trong nhóm, thầm len lén nhìn lên căn nhà cao to và đồ sộ của hai bạn Nga – Bích và mường tượng đến những điều thần tiên tuyệt diệu diễn ra trong ngôi nhà ấy vào đêm giáng sinh. Những  ý tưởng vụn vặt ấy được tôi nhâm nhi một cách thích thú trên con đường đến trường và về nhà. Vậy cho nên bạn đừng bao giờ cho rằng trẻ con lúc nào cũng vô tư đấy nhé.

 Năm lớp tám tôi bắt đầu kết thân với Hoài và thường đi học chung với Nhi. Tôi vốn nhút nhát, đơn giản và đôi khi buồn tè đến mức có lúc tưởng chừng như hoá thành một chiếc bóng của ai đó, chính vì thế khi nhìn mọi người xung quanh mình tôi thấy nể phục ghê gớm, đến độ Hoài có lần bảo, nếu tôi khen ai đó đẹp  và tốt “dã man” thì chắc chắn phải xem xét lại và phải được Hoài duyệt cái đã rồi mới khẳng định. Cho đến bây giờ dù tự tin hơn nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ luôn tìm thấy những điểm đáng yêu vô cùng dễ chịu của những người mình biết và tôi cũng vẫn tin rằng chẳng ai trên đời này là xấu hoàn toàn cả. Và có một điều chắc chắn không cần Hoài phải duyệt, qua năm tháng, Kim vẫn là một người thông minh, sắc sảo, đáng mến và nhân hậu vô cùng. Nói đến nhân hậu và sống hết mình vì người khác, phải nói Kim là một trường hợp cực kỳ đặc biệt mà tôi từng gặp trong đời.

 Cũng năm học này, một lần tình cờ tôi được quen Kim và có lẽ đây là mốc đánh dấu cho việc khởi đầu một tình bạn tốt đẹp sau này. Chiều hôm ấy chúng tôi nói chuyện đến mấy tiếng đồng hồ. Rằng là nói chuyện nhưng hình như tôi chỉ lắng nghe chứ có biết kể chuyện gì đâu. Câu chuyện tiếp tục đến khi tôi đưa Kim lên đầu dốc, đứng nói mãi trên ngã ba đường lâu quá, chúng tôi lại xuống dốc quay về hướng nhà tôi, rồi lại lên dốc, rồi xuống dốc, cho đến khi hoảng hồn nhận ra trời đã nhá nhem tối, Kim quày quả biến mất vào màng sương lạnh dày đặc của khí trời Đà Lạt. Hôm ấy Kim kể một câu chuyện cảm động đến mức tối về tôi cứ quay mặt vào tường mà khóc rưng rức.

 Kim và người bạn thân nhất ngồi cùng bàn là Dung gia nhập nhóm tôi, lúc ấy có Điền, Nghiêm, Phương, Nhi và tôi. Sau này Điền mất, cả bọn mỗi đứa mỗi hướng nhưng cho đến bây giờ trong lòng vẫn còn nghe tê tái. Thời gian này quá vui vẻ nên cũng vì thế mà trôi khá nhanh. Chúng tôi tổ chức sinh nhật cho nhau bằng những món ăn tự làm và bằng những bản nhạc bay bổng. Hình như nhóm bạn học phổ thông nào cũng vui vẻ như thế bạn nhỉ. Tôi vẫn là người ít lời và ít biết pha trò nhưng có vẻ như là một sợi dây vô hình gắn kết các bạn với nhau.

 Kim vẫn luôn đạt nhiều thứ hạng cao trong học tập, kể cả khi chuyển sang trường chuyên Thăng Long. Tôi vẫn thường lặng lẽ dõi theo những bước chân của Kim, nghe Kim kể líu lo về những người bạn mới và thường rất buồn khi Kim đi học xa, khi Kim trải qua những vất vả lo toan của đời sinh viên lênh đênh trên Sài Gòn mà đôi khi tôi không có phần dự vào. Nỗi buồn này thi thoảng quay về và đeo đẳng tôi cho đến tận ngày hôm nay. Tôi biết rằng bạn cũng như tôi thôi, rằng mình không thể nào cứ ở mãi bên người thân yêu, rằng dòng chảy cuộc sống vội vàng quá, cuốn mình đi xa hết người thân này đến người bạn khác. Người trong gia đình bạn có thể còn giữ liên lạc nhưng bạn bè thì khi có khi không. Rất nhiều mảng thời gian Kim trải qua mà tôi không được biết Kim đã trải qua thế nào. May mắn thay những lỗ hổng ấy sau này thường được lấp lại qua những cánh thư, tin nhắn và điện thoại.

  Tôi vẫn là người không có gì quá nổi bậc nhưng tôi chẳng lo lắng hay nghĩ ngợi gì nhiều vì tôi biết mình thuộc về số đông. Những người như Kim thì lại rất đặc biệt nếu không nói là quá hiếm. Không phải tôi cố ý lý sự nọ kia, nhưng bạn cũng thấy đấy, nhịp sống thời đại lướt nhanh như gió, nó đặt mỗi con người vào mỗi hoàn cảnh khác nhau, mỗi con người này cố gắng tạo ra cho mình cách sống cân bằng và thích hợp với bản thân mình nhất. Tuy nhiên, trong quá trình điều chỉnh và thích nghi, có những yếu tố khách quan tác động tạo nên những nỗi buồn mang nhiều hình dạng và màu sắc khác nhau, những nỗi buồn này khiến tôi nghĩ đến các tầng mây trong đôi mắt màu nâu nhạt của Kim thời thơ trẻ. Nét đặc biệt sâu sắc của Kim chắc chắn không thể nào diễn tả được qua câu chữ của tôi, mà phải là qua những người đã từng gặp Kim, những người yêu thương Kim và tôi dám chắc rằng họ luôn nhớ và nghĩ về bạn ấy và luôn tự hỏi không biết giây phút này đây, bạn ấy đang làm gì, vui hay buồn.

Kim kết hôn. Vợ chồng và con trai tôi vừa kịp có mặt ở Sài Gòn để tham gia lễ cưới. Kim xinh đẹp lộng lẫy trong chiếc áo dài màu đỏ lấp lánh nắng ban mai. Kim với những xuôi ngược bộn bề, Kim của một thời làm bao chàng si mê, bước lên xe hoa dịu dàng đằm thắm, chúng tôi vẫy tay chào tạm biệt Kim với lời nguyện cầu chúc phúc trên môi. Tôi nhớ mình đã viết những dòng thế này:

Kim để quên gì trong gió chiều nay
Khi qua sông trên con thuyền cưới
Cánh thiệp hồng còn thơm lừng hương bưởi
Kỷ niệm cuộn tròn trong chiếc hộp – ngày xưa

 Đêm nhà lạ nghe mưa
Thằn lằn mon men qua về hai màu vách
Tiếng đẩy xe lạch cạch
Con phố giờ này cũng có người băng ngang…

 Nỗi nhớ lật từng trang
Xem ra mình bây giờ cũng khác
Những người bạn xưa bao năm phiêu dạt
Có bao giờ tình cờ
Gặp – tay bắt mặt mừng, Kim có khỏe không?

 Khuya nằm nghĩ ngợi lông bông
Hạnh phúc đầy trên gối
Mơ cũng phải vội
Kẻo ngày lại qua….

 

 Vừa rồi cậu con trai yêu của vợ chồng Kim tròn một tháng tuổi. Cu Golf giống bố như đúc. Tôi mừng cho Kim lắm. Sinh nhật Kim đang tới, tôi gửi đến bạn ấy những lời chúc tốt lành nhất. Bắt đầu làm mẹ, khó đấy Kim, nhưng niềm vui sẽ được nhân lên nhiều lắm lắm!

.

Tây Úc 7/11/2010

vtnm

.

Hình Kim chụp nhân chuyến đi nước ngoài 31/12/2006

.

.

VÀI LỜI CHO THÁNG BẢY

 

Còn một giờ khắc cuối cùng với mỏi mòn đợi chờ của tháng bảy thôi anh.Trời trở gió cho miền Trung nóng đến rát da, miền Nam đón những cơn mưa – lạ chưa – ướt lem đường mây kẻ. Chắn ngang nỗi lòng đơn lẻ – phác thảo vào song cửa chiếc khăn len mong manh. Tim tím tà áo dài cô gái miệt mài thêu tranh XQ, dập dềnh vạt hoa chuông ven hồ trêu lữ khách dạo chơi loanh quanh – chuyện trò rôm rả.

Anh mê mải bện chi những sợi chỉ rối ren rồi thả rơi vào miền thương với nhớ. Mùa thu quá mỹ miều nên hoá thân vào cánh diều huyễn hoặc trăm triệu bản hợp ca. Để tháng bảy điệu đàng xa hoa cũng lặng lẽ vẫy tay soi gương phản chiếu. Tịch liêu thả bộ thảnh thơi ngoảnh mặt làm thinh với ríu rít sáo chiều.

Niềm tin gắn bánh xe trượt dài trên tấm ván đóng bằng chuyển mạch ảo điêu ngoa. Vườn mận – mảnh trăng – gió heo may – tiếng dế xa xăm  xin anh cất vào ngăn ký ức. Tinh tươm vươn vai đón mùa thu ấp ủ chồi non tưới  tín hiệu leng keng của tình yêu lên sự thật. Níu vai  tạm biệt chào  nghe âm vang tháng bảy dịu dàng hữu hiện đượm mùa rơi.

.

VTNM

30/7/2010

Ảnh Diệp Anh

.

.

MELBOURNE VÀO ĐÔNG

 .

.

 
Mùa đông ở Romsey, trời trong veo trong vắt, như đôi mắt cô học trò long lanh buổi học đầu năm, khẽ khàng vén tà áo dài, ngồi nhìn bâng quơ trên ghế đá cuối hiên trường yên ắng.
  
Romsey ân cần nhưng xin đừng nhầm với vòng tay ấm áp của người thương, bởi cái rét cắt da lạnh tê chóp lưỡi, lạnh thấu vành tai, lạnh lai rai từ tinh mơ đến tối.
  
Bất chợt thấy mình chẳng việc gì phải vội, một tách trà bên lò sưởi, nhâm nhi đến tận khuya, xoa đôi bàn tay ram rám khô rồi áp vào đôi má (cần gì điểm phấn son khi đôi má lúc nào cũng hổng và đôi môi đượm màu đốm lửa)
  
Chín giờ sáng cuộn kín mình trong chăn, hé mắt hướng ra vuông cửa. Bức tranh Mộc Lan ai đó vẽ lên trời. Tiếng con chim Chích điểm vào ban mai những nốt nhạc rời. (Ôi nhớ làm sao cô bạn Hạnh Duyên rải yêu thương thành những bản tình ca mê li, du dương khi trầm khi bổng.)
  
Romsey dường như quá rộng, khiến mình càng thêm bé bỏng, như hóa lỏng thành giọt sương đong đưa cuối chiếc lá, chờ mặt trời đến bao lâu để tan giữa vô cùng. Hàng liễu rũ bên hồ lá vàng hoe bềnh bồng, tựa mái tóc óng ả của cô minh tinh đỏm dáng.
  
 Giữa miền quê sáng láng, như lạc chốn hoang đường, đánh mất bao tinh tường, đâu rồi miền ký ức? (Bắt đầu tập yêu thảo nguyên trải dài bất tận, có chú ngựa nhẩn nha trong chiếc áo choàng, có chú cừu non hiền lành lim dim mơ màng, giật mình phóng xa trước ống kính chớp nhanh của người lữ khách).
  
Cách Romsey năm mươi phút lái xe là thành phố Melbourne rộn ràng muôn sắc. (muốn rẽ phải ở đèn giao thông phải dừng xe “lane” bên trái của đường.) Này là đài tưởng niệm những người lính hi sinh nơi chiến trường, đợi đến ngày tia sáng chiếu lên chữ “love” khắc trên phím đá. Kia là nhà thờ Patrick với kiến trúc rất lạ. Biết dừng lại nơi đâu giữa phố xá ồn ào?
  
Bắt đầu tập yêu những vì sao trên đầu, như ngày xưa tập yêu ngọn gió Lào bỏng ran bỏng rát. Melbourne lần thứ hai dạo chơi một lát, rồi quay về ngang qua cánh đồng sau mùa hoả hoạn trơ cuống lúa mì tả tơi, đi trên con đường có lá vàng rơi, hình như có một chút chơi vơi đâu đó …… 
.
.

CHO H. VÀ THÁNG BA

.

Tôi muốn gửi đến bạn một chút nắng ấm của những ngày cuối tháng ba. Khi mấy chiếc lá vàng giòn tan nằm cạnh nhau dưới gốc cây khuynh diệp già khẳng khiu rải hương thơm khắp xóm.

 Mấy lần tôi treo nổi buồn lên cây cho lòng nhẹ nhõm. Trót để quên –  hình như gió đã cuốn bay đi mất rồi.

 Hãy để tôi dẫn bạn xuống con thuyền dành cho du khách – ngày hai lần lặng lẽ lững lờ trôi; từ trung tâm thành phố, xuống Fremantle, rồi quay về cuối con sông Swan –  đặc trưng của Perth. Hôm nay tôi tạm để qua một bên những bộn bề, lo toan, hời hợt. Đưa bạn lên thung lũng Thiên Nga, nếm chocolate và các loại rượu nho khác màu.

 Ánh sáng chói chang của một ngày có thể sẽ qua rất mau. Nhưng niềm vui vĩnh cửu nằm trong những khoảnh khắc  nhỏ nhoi mình có.

 Bạn không ngừng dạy tôi về lòng yêu thương, niềm tin, hi vọng, hạnh phúc hay gian khó. Những lúc muộn phiền – xin hãy nghĩ đến tôi – một người cần được chở che.

 Đi xa biết mấy dặm trường, tôi vẫn là người con gái của làng quê sau mấy rặng tre; vẫn mãi yêu những câu hò, dân ca bạn hát. 

  Lang thang bên sông mà cứ ngỡ nghe tiếng gọi đò quen thuộc, ưu tư ngần nào cho tháng ba ở lại lâu hơn, cho mùa nồng nàn lên những dấu môi hôn …

 

VTNM

29/3/2010

.

 

Perth – Một góc sông Swan (ảnh sưu tầm)

.

.