Tìm kiếm

Võ Thị Như Mai

Anh có thể dõi theo em mãi không – Sẽ còn những mùa thu sau nữa – Rất nhiều người ra đi không ai nhớ – Ngày trở về tóc đã trắng như bông – ở nơi này giữa thảo nguyên mênh mông – Có bầy kangaroo cứ nhảy lui nhảy tới

Chuyên mục

Uncategorized

GỬI NGUYỄN HỒNG NHUNG

 

Giữa chồng bản thảo ngổn ngang
Những định lý, triết học, bản dịch dở dang
Giữa những giai điệu mùa thu
Và bản nhạc Pháp anh cầm cây đàn da diết hát

Nỗi đau len lỏi vào đêm
Đánh thức giấc ngủ vốn không mấy an lành
Nỗi đau nén chặt nơi lồng ngực
Và bung
Muốn nói một câu yêu thương
Một lời tình lãng mạn
Nhưng môi mặn chát

Ôi truyền hình, truyền thông
Như tiếng sấm giáng xuống nỗi đau còn nguyên vết cắt
Lời nguyện cầu đi tìm một chút lặng yên
Để nỗi đau cứ thế mà tan ra
Hoá vào những tâm hồn cằn cõi nhất

Bên ấy mấy giờ rồi em nhỉ?

Chị dắt nỗi đau ra phố
Nhìn những hàng cây, ghế đá, công viên
Mùa thu rải thảm lá vàng
Có chiếc lá ủ mình vào đất
Có chiếc lá vỡ dòn tan dưới những bước chân

Tại sao, vì sao, làm thế nào, sao lại như thế
Chị ước có phép nhiệm mầu
Biến lũ hung hăng thành những chú cừu ngoan
Để thế gian là chốn bình an, dù có hơi buồn tẻ

Bên ấy mấy giờ rồi em nhỉ?

Võ Thị Như Mai
17/11/2015

VỀ LÀNG

Ở nơi ấy có những ngôi làng
Lặng lẽ thắp bạt ngàn đốm lửa
Dệt bức tranh tình yêu chan chứa
Cho chúng mình gọi hai tiếng .. làng ơi!

Anh nắm tay em ghé rừng Đông Dương
Ngắm trầm ná, trâm bầu, tắc kè, chồn, sóc
Đợi Câu Hoan qua thiên tai nước ngập
Thăm Hiệp Từ Đường trang trọng, hiển linh

Đến xứ Cùa nâng bát nước chè xanh
Mới yêu sao quê nhà nắng giòn tươi buổi sớm
Chợ phiên Cam Lộ, mùng ba, chị áo quần thẳng thớm
Má hây hây hồng, kìa thoáng bóng người thương

Về quê hương anh mạch nguồn Hải Lăng
Bến Ô Lâu em anh ngồi giặt áo
Chuyến đò xuôi chở trầu cau thơm thảo
Kết duyên tình đôi trai gái nết na

Lịch sử sang trang, sá gì nắng gió phong ba
Khi đồi cát chang chang, khi ruộng mùa rốn lũ
Mỗi hạt gạo thấm gian lao đắng cay mới xông xênh trù phú
Chợt nhói lòng, bản tin làng, máu xé Trung Đông

Một ngày mưa buồn cậu anh đã ra đi
Mợ thẩn thờ, gánh rau, chiều, một bóng
O gõ chuông, thơm nén nhang, nhuộm đêm lồng lộng
Dăm năm sau, ai còn? Trạo chuyện ngày xưa

Về thôi em,  ba mạ già như sông
Chảy tràn qua miền trăm thương ngàn nhớ
Lũy tre làng đong đưa nhịp thở
Đón chúng mình về, sóng sánh, mùa chao!

VTNM

(Viết gửi Hải Lăng)

Blog at WordPress.com.

Up ↑