Tìm

Võ Thị Như Mai

Anh có thể dõi theo em mãi không – Sẽ còn những mùa thu sau nữa – Rất nhiều người ra đi không ai nhớ – Ngày trở về tóc đã trắng như bông – ở nơi này giữa thảo nguyên mênh mông – Có bầy kangaroo cứ nhảy lui nhảy tới

Chuyên mục

thơ của mình 3

 

Rất Là Thơ

.

Nơi nào đó trên địa cầu

Tiếng thở dài cồn cào phố vắng

Mảnh trăng khuya thầm lặng

Ai trở về ước sũng mộng mơ

.

Có kẻ bơ vơ

Có người đợi chờ

Ngày và đêm xoắn vào nhau

Vương dấu hương mùi nhớ

.

Đêm ơi ngủ ngoan nào

Ngoài kia tiếng sóng biển lao xao

Nhịp yêu thương thổn thức

Len vào giấc mơ hồng

.

ở nơi ấy chỉ còn lại bầu trời xanh trong

Cho tâm thức chạm nhau

Chỉ chạm nhau thôi mà hoá thành vĩnh cửu

Rất là thơ ….

vtnm 4/3/2012

LÀ XUÂN

Giữa phố núi hoa chen hoa mà anh ở đâu
Môi đã chạm môi sao giận hờn ngày cũ
Tay đan tay dìu nhau vào thuyền yêu
Hơi thở phả vào mây khói rơm tô nhạt chiều
 
Vòng eo yêu kiều sơn nữ lướt qua
Ngập ngừng anh kể chuyện chúng ta
Mắt em lúng liếng viền xanh thẳm
Biển nhớ thênh thang luyến láy mùa
 
Bao lâu rồi con chữ buồn quên lối
Rỗng xanh xao dẫu má phúng phính hồng
Xuân đã về em ơi xuân thắp sáng
Riết róng chim gọi bầy em thầm gọi tên anh
 
VTNM 22/1/2012

Chia sẻ vui buồn cùng nhau ca hát

Khoảnh khắc những tiếng chim ca

Hòa vào màu xanh của lá

Uống giọt sương đêm óng ả

Oanh thỏ thẻ hót say lòng

Người nắm tay người ấm nồng

Gánh miền lênh đênh đắm đuối

 

Dường như  gió mùa thu thổi

Uất kim hương ủ màu chiều

Yêu thương gửi vào cánh diều

 

Đau đáu nỗi đời tí tách

Ai hát lời ca minh bạch

In đậm một dấu chân người

 

Thả vào mây trắng tiếng cười

U sầu cũng gom vào đất

Ong lặng lẽ chăm góp mật

Nuôi dưỡng những tấm lòng vàng

Giăng giăng điệu hát mơ màng

 

Quỹ thời gian trôi rất khẽ

Um tùm cỏ mọc xanh đồi

Ai ơi nhí nhảnh góp lời

Nối thênh thang vòng tay lớn

vtnm 27/10/2011

 

Hồi Sinh 2

Anh tiễn em giữa áp thấp nhiệt đới Quảng Bình
Nghe hơi thở đất trời ngày bão nổi
Em về với hương đồng gió nội
Thanh thản trên triền đồi
Mây trắng ngẩn ngơ

Thanh thản em kỷ niệm hoá thành thơ
Hoá bài ca nâng niu bước anh thông thênh ngụm nhớ
Thảm hoa quyện sương mai vẫy bàn tay bịn rịn
Khoảnh khắc nụ cười
màu mắt em thiên thu

Kỷ niệm nồng nàn của chiếc hôn êm
Hiên lớp 10 hoa thêu hạ thắp
Cánh thư từ chiến trường thương yêu tràn ngập
Quà cưới là thơ tình, là thau chậu bọc giấy đỏ xanh
Là dịu dàng em, là đắm đuối anh

Là các con hiền ngoan phổng phao
Là Su Su bi bô gọi ngoại
Đường về quê bỗng chừng xa ngái
Phép nhiệm mầu cũng bỏ anh mà đi
Hoa cỏ hồi sinh riêng em của anh thì …

Thì em – ngọn đèn báo bão
Thì em – dòng suối dịu êm
Thì em – hương tỏa của đêm
Thì em – trong tim người ở lại

Nước mắt chảy thành sông tưới nước cánh đồng
Em thảnh thơi thanh tao phiêu du cùng gió
Giữa bầu trời mảnh mai ngôi sao nhỏ
Ngọn cỏ thấm sương mềm xoãi bóng nắng – hồi sinh

vtnm 13/10/2011

 

Hài Hòa

 

này anh
em sẽ chạy xuống đồi
hái vài bông hoa dại
xếp vào chiếc bình thủy tinh
những bông hoa chỉ dành cho anh

chỉ dành cho anh bầu trời mùa xuân nắng mới
chỉ dành cho anh cốm nếp cốm ngô
tổ chim dồng dộc lửng lơ ngày giáp hạt
em tung tăng dải lụa mềm
bằng đôi chân của anh

bằng đôi chân của anh
em men theo bức tường xây đá ong
bên kia là dòng mương phủ đầy cỏ mịn
là cánh đồng lúa trĩu đòng
quê mẹ thập thình đồi úp bát

bên này chiếc chõng tre trải vạc
mời anh ngồi độc ẩm thưởng trà sen
em sẽ là ngọn đèn
thức cùng trăng
nghe nhịp đời thổn thức

này anh
em sẽ đến nơi mình có thể
nhặt nhạnh những hạt bụi của cụm thiên hà
kết thành chiếc bình thủy tinh cho anh
mơ giấc mơ trái đất hài hòa tươi xanh

một ngày mùa xuân
em thả chiếc bóng bay lên trời
cùng những ước mong không nằm trong tầm với
dẫu sao em cũng mang lại cho anh nụ cười hiền
góp vào biển lớn tình yêu

vtnm 10/10/2011

pic from 123rf.com

Gió Trở (4)

định vị mùa chông chênh
trời vào đông nghe rát lòng hạ cháy
vỡ mạch mưa xuân nghe lũ lụt bão dông ngoái lại
chỉ im lặng vo tròn

chỉ im lặng cắt mỏng phím âm thanh
vặn tế bào đồng cảm
xoắn giọt nước mắt chực rơi trên má rám
diệu vợi hơn cả tiếng thở dài

vạn vật vần xoay
tấm lòng cần gì phiên dịch
em độc thoại giữa miền – không – chú – thích
dải yếm thơ có còn bắt cầu?

sẽ bắt đầu thánh thiện vẹn nguyên
sự quan tâm có nhiều tầng ý nghĩa
những con chữ một ngày kia biến mất
sẻ chia không biện hộ bằng lời

càng không phải cánh én lả lơi
không phải ho hen thời tiết
em miệt mài bện sợi chỉ màu
tỉ mỉ buộc chiếc nơ thành tâm

nếu phải lãng quên em
xin nhẹ tay ấn phím xoá
quả chuông đồng hồ tích tắc tích tắc
sự khởi đầu vẹn nguyên!

vtnm 30/9/2011

ảnh internet

Gió Trở (3)

Này dấu chân ngủ quên giữa mênh mông cúc vàng
Lênh đênh quả tim gánh tin yêu ruổi rong tứ bể
Dẫu bàn chân không dẫm những bước lao đao trên trần thế
Triệu hạt tâm hồn rót đầy biển tình yêu

Khớp xương người lính già nhức nhối lòng – cuộc chiến điêu linh
Chiếc chuông gió mỏng manh mẹ dời sang hướng khác
Ba đánh dấu vào sổ tay thêm một năm lưu lạc
Nỗi nhớ cồn cào dẫu khác màu cũng khuấy đáy đại dương

Ai số lẻ thương nổi chìm đam mê
Bao người chẳn mà lòng hiu quạnh quá
Chiều chuyển gió neo phương trên bến lạ
Vớt hương xoa dịu nỗi buồn

Như ai muốn làm mưa ngâu
Chim vành khuyên đến mùa thì hót
Thanh âm có phép nhiệm mầu
Trái chua hoá thành quả ngọt

Thánh thót “buồn vui tự xoá”
Mái đình quên em hiện hữu trong đời
Soi gương thấy người xa lạ
Lá non cuối trời rong chơi

Thì thôi em về lặng im
Không đắng – không cay – không buồn – không nhớ
Đêm nay em nghe gió trở
Chợt xót thương phận mình!

vtnm
26/9/2011

ảnh từ hidomivn
Gió Trở (2)
 
 
Như tiếng thở dài của những con sông
 
Giữa cõi thực cõi mơ cõi thơ cõi quên cõi nhớ
 
Uyển chuyển chân tâm trùng trùng duyên khởi
 
Yên lặng trong đêm vọng niệm ánh dương hồng
  
Em mở cánh cửa mùa đông
 
Nép mình vào  vai gió
 
 
 
Ngọt thơm là hương nhu lá cỏ
 
Gối tay lên bụi rù rì
 
Ong vờn sương bạt xâu chuỗi phút phân ly
 
Chạm tay vào ý nghĩ
 
 
 
Hạn hữu mùa trằn mình
 
Ươm mầm từ hơi ẩm lửa xanh run run hiu hắt
 
Nâng con chữ khoan thai góp nhặt
 
Giấu vào tim em
âm hưởng
ngất ngây lòng!
 
 
 
Mai gió trở mình anh nghe buồn không?
 
 
Vtnm 24/9/2011
 
 

 

 

Thơ đề ảnh của NGUYỄN NHƯ KHOA

CHƯA VỀ THĂM RỐN LŨ
HƯNG NHƠN ĐÃ VÀO MÙA
NÔNG NGHIỆP CƠ GIỚI HOÁ
ĐẤT TRỜI CŨNG CHÀO THUA !
Võ Văn Hoa

 

 

MÙA GẶT

Em gửi đến tôi quê hương
Qua bức tranh Hưng Nhơn mùa gặt
Vạt nắng ươm vàng thóc mẩy căng óng mướt
Chẽn lúa trĩu oằn quyện má rám, mồ hôi

Tôi yêu quê mình thuở chị hát đưa nôi
Đất nước ru tôi khúc ca người nông dân chân chất
Chiền chiện mắt nâu giọng líu lo rót mật
Ông cắm nhánh mạ xuống bùn bà nhóm lửa thổi rơm

Đất nước trong tôi mỗi ngày một lớn hơn
Nỗi nhớ niềm thương bay cao theo cánh diều ngược gió
Bức tranh ngày mùa vẽ tuổi thơ tôi dải yếm buồm mây
Hồn quê thanh tao, ống kính mỏng nghĩa dày

Những hạt gạo đi muôn nẻo khắp trời
Có nhớ bàn tay của người gặt hái?
Nước Việt của tôi trải qua bao gian nan khổ ải
Mới dâng được cho đời khung cảnh bình yên

Thôn xóm tôi dịu hiền
Nửa đêm thức cùng trăng lao xao đập lúa
Cho tôi được mảnh mai áo lụa
Yêu thương và tự hào
Quê tôi
Việt Nam

Võ Thị Như Mai
14/9/2011

 
 
Gió Trở (1)
 
 
 
lặng yên mà nghe gió trở
 
có những khi em không còn mơ không còn nhớ
anh gọi ngày bình yên?
 
này biển này dòng sông cỏ dại trên cánh đồng
và ánh trăng vằng vặc soi mảng sân nâu trước cửa
 một nửa em phất phơ buồn một nửa đi rong
 
như nước chảy xa nguồn trong cuộc lữ
khản cổ tiếng ve ảm đạm lá vàng lạnh lùng mưa rực rỡ nắng
dăm sợi tóc trắng bạc thếch bụi đường
mới hay bốn mùa rải kín yêu thương
 
mới hay tơ vương đang còn lẩn khuất
lá xoay thấm đẫm chân tình
gió trở mình xao xác loãng lặng thinh
ở phương em khói cay nồng lên mắt
quyện chặt tơ trời – anh đốt thuốc phải không?
 
đêm nay đoàn nghệ sĩ ghé thăm
những nốt nhạc lời thơ ngân vang đến nao lòng xóm nhỏ
trăng trung thu giăng giăng lơ đãng
khắc  dấu chân người sao quay bước được đây
cũng như em mãi mãi thẩn thờ sau cái siết tay 
ngày không bình yên vì vẫn mơ và nhớ
 
đêm nay em nghe gió trở …..
 
Như Mai
4/9/2011
 
 
 

tháng chín

 
tháng chín mịt mù mưa
xập xình chuyến tàu khuya xa dần thị trấn
tìm đâu ngôi sao thất lạc trên trời
thắp sáng những vòng bánh xe đạp quay
 
Bi một mình trở về giữa hun hút đêm 
những con đường vắng tanh đầy gió
nghe bóng tối phả sương vào hơi thở
trái đất thất thểu độc hành
 
chạm đáy lòng đêm mà ngỡ gặp thiên thần
hứng giọt nước mưa  ngỡ tuổi thơ nhảy nhót
thêm một ca từ dịu ngọt
ngỡ đom đóm quây quần lấp lánh đường bay
 
mưa tháng chín sũng ướt chân mây
nhớ con sông quê vắt kiệt mình đắp phù sa cho đất
mẹ vắt kiệt mình chèo đò đưa khách 
lẩy bẩy ngóng trông bóng đổ hao gầy
 
cuộc hành trình xuyên chút lòng riêng
vết tình buồn chưa khép kín
căn nhà trọ đón Bi về dửng dưng mặc định
hồn nhiên tháng chín vỗ về
 
vtnm 3/9/2011
 
 
ảnh internet

 

 

Thảo Nguyên

8-> day dreaming

 

Lại nhớ về một thuở hai mươi

Đà Lạt quá mộng mơ đồi Cù cỏ xanh suối vắt ngang thung lũng

Được bên mẹ ba bầu trời thành mái vòm chở che cao rộng

Hoa qùy vàng mê hoặc tình nhân

 

Có một hôm mây trắng quyện tơ trời phiêu ca

Trẻ con đuổi nhau dội tiếng cười trong veo vào đất

Thảo nguyên lặng thầm cho má em hây dòn cho mắt môi duyên thề lúng liếng mùa say

Cho hương sắc ngọt ngào cho thác chảy ầm ào giữa thông reo ngất ngây

 

Thế rồi mưa phùn lãng đãng bay thế rồi rưng rưng mùa xuân heo may

Lác đác bên hồ dấu chân mỏng manh hoa anh đào nở muộn

Có người con trai vụng về luống cuống

Dẫm lên cả bóng mình trong sương lạnh chờ trăng

 

Có một hôm thức dậy giữa đêm đông

Bỗng nhớ mẹ nhớ ba và những bông hoa của sát na thời gian da diết

Nhớ Su, Bon đang chở tuổi hai mươi trên cao nguyên vàng tươi

Hai đứa yêu thương ơi đây là những tháng năm đẹp nhất trên đời

 

Có một hôm bỗng nghe thảo nguyên thủ thỉ đôi lời

Rằng thôi

đừng nhớ

Dặn nhau

chóng về ….

vtnm 28/8/2011

 
Võ Ngọc Thảo Nguyên - Su Su

 

Đọc Giữa Dòng Chảy Lạc

(tặng Nguyễn Danh Lam)
 
có thể anh trằn trọc hằn đêm
đặt mình vào những số phận
 
cái nhàn nhạt của nhân vật tôi
loay hoay kiếm tìm điều mình chẳng rõ
chín mươi chín phần trăm kiểu người giống họ – bị tiểu thuyết lãng quên
 
những cô gái yêu nhau một tình yêu không biết gọi thành tên
người vợ hiền lành của ông họa sĩ
bà chị ở bên kia có thể cũng giống tôi – loay hoay kiếm tìm chân lý
dựng nỗi buồn tự tình nghe hoàng hôn cồn cào hương vẫn khuyết mùa thương
 
có thể anh trằn trọc hằn đêm
chọn nhân vật tôi không có gì đặc biệt
độc giả chắc gì đã hài lòng về những mảnh đời không lấy làm thua thiệt
tự đặt mình vào trăm miền trắc ẩn nhiêu khê
chim vẫn hót giữa bầu trời thoáng rộng bên đê
 
chiều lặng gió lũ chuồn chuồn chao nghiêng cánh mỏng
giữa sa mạc du dương tôi nghe lòng đồng vọng
cuồn cuộn cuộc hành trình buông thõng phía nội tâm
đâu đó ngoài kia ngờm ngợp buốt hư danh
lim dim mắt ẩn chìm chiều biển động
gầy guộc quá chuỗi hư vô dậy sóng
 
gầy guộc quá chuỗi hư vô dậy sóng
gấp trang cuối thẫn thờ
vòm trời không phải lúc nào cũng xanh ngắt mộng mơ
dải yếm bỏ giăng mây trùng dương quên khúc ru tình nhớ
để rồi bỗng thấy lòng bao dung
và  mắt thôi ràn rụa
lặn xuống đáy hồ thong thả một mùa trăng
 
Võ Thị Như Mai
Tây U’c 1h39am 22/8/2011
 
 
Chị Như Mai quí mến!
Rất bất ngờ và xin được cảm ơn chị về những vần thơ chị gửi tặng cho tôi (hoặc cuốn tiểu thuyết của tôi) từ nơi xa xôi! Xin phép được tạm xưng hô như thế này. Thiệt tiếc, tôi đang có ít nhiều công việc, để không thể hồi âm ngay bài thơ bằng một bài thơ khác! Hi vọng, một ngày gần đây, khi cuốn sách được tái bản, tôi mong chị cho phép trích đăng bài thơ vào phần “bạt”, nơi tri ân của tôi! Chị ở xa, chắc thời gian rất quí báu, nhưng đã dành cho tôi sự chia sẻ này, tôi biết nói gì hơn, ngoài một lần nữa cảm ơn! Rất mong sẽ tiếp tục nhận được sự kết nối từ chị. Trân trọng!
Sài Gòn 1h30 22.8.2011
NGUYỄN DANH LAM.
 
 

 

Hoá Kiếp

 
 
đêm thanh vắng đêm hiền lành hoá kiếp
mái rêu mòn nẩy nót một mầm non
chúng mình đã từng yêu chưa anh
ảo tưởng biếc xanh mong manh trăng chếch
 
em hanh hao em khép mình da diết
dải hoa vàng sóng sánh dậy mùi hương
bấm đốt ngón tay tính mùa tinh tươm
vớt thời gian triền xoan say đắm
 
bản giao hưởng miên man đáy mắt
giục giã nhụy sen thơm ngát mặt hồ
tê điếng tầm xuân xoáy lốc tình chờ
bãi bồi nương dâu thành neo phương hạc trắng
 
ngày mai ô cửa sổ sẽ ngập tràn bóng nắng
rọi xuống những nỗi đời khấp khểnh chênh vênh
anh như hoa lục bình lơ đãng lênh đênh
em hoá kiếp bám hồn vào phiến lá
 
vtnm 21/8/2011
 
ảnh internet

Mẹ

 

Mùa Vu Lan chữ Hiếu

Nhớ mẹ đến ngập lòng

Lâng lâng hoa hồng thắm

Tiếng mẹ sưởi đêm đông

 

Trở trời chân mẹ đau

Rét luồn vào xóm nhỏ

Cả đời gánh sương gió

Kết tinh con dịu dàng

 

Dã qùy rải cánh vàng

Hành trình dài tiếp nối

Quấn quýt cháu gọi nội

Bà thay mẹ dạt dào

 

Mẹ hiện diện thanh tao

Trong lòng con từng khắc

Chặng đường xa góp nhặt

Hoa thương yêu dâng người

vtnm 16/8/2011

 
 
Mùa Thu và Các Con
 
 
Đi qua ngày nắng hạ
Mùa thu đến khẽ khàng
Dòng sông Hương dịu mát
Bình  yên nâng bước con
 
In một dấu môi son
Là nồng nàn phượng vỹ
Trời bỗng say túy lúy
Thôi Hiệu vẽ hoàng hôn
 
Ba Mẹ vẽ thênh thang
bằng nhọc nhằn sớm tốí
mây trắng bay dẫn lối
các con học làm người
 
Mùa có thể tốt tươi
Cho thu vàng khởi sắc
Bằng không mưa dằng dặt
Tiêu sơ buồn đẫm trời
 
Dặn con mãi nhớ lời
Ráng chiều xưa còn đó
Đất nước dầu gian khó
Ngẩng cao đầu con đi
 
Dòng Hương Giang thầm thì
Mưa dầm rồi sẽ ngớt
Mùa thu hôn bất chợt
Lên đôi mắt của con
 
vtnm 10/8/2011
 
Rằng
 
rằng lời nói khẽ như gió thoảng
như bàn chân lướt nhẹ trong chiều
như tử đinh hương phập phồng gặp gió
như mỏng mảnh cánh chuồn đắm nắng vẩn vơ bay
 
rằng bảng lảng đông mặn nồng cọ heo may
trong im lặng nghe côn trùng rỉ rả
xạc xào nghiệp duyên giăng mắc như mây
tỉnh giấc mơ mật ngữ cuộn dâng đầy
 
rằng sóng bạc phủ ráng chiều dai dẳng
khà đêm im thơm ngát sen hồng
thiên hạ lim dim trăng rụng xuống cánh đồng
vô vi lạc sư Chân Không diệu pháp
 
rằng tĩnh lặng úa màu tim đạm bạc
khâu áo nâu minh triết ngộ tịch thiền
tu ở tâm an cư kiết hạ huyền
thân bụi bặm dấu rêu hằn huyễn mị 
 
rằng sáng lặng trưa câm rằng hàng mi em cong
rằng vớt mảnh trăng khuya trót rụng xuống cánh đồng
ai nỡ đánh rơi tơ vương tình bổi hổi
rạng rỡ thiên hà cuồn cuộn nắng hừng đông
 
vtnm 15/7/2011
 
ảnh internet

Khúc Đông Buồn

 

Sài Gòn nghiêng mình xô lệch dòng xe cộ tứ phương

Liêu xiêu chiều xanh rêu

phố vỗ nhịp giăng mộng mơ lên mắt

giữa hợp ca muôn vạn thanh âm

biến tấu em – trầm mặc

nghi ngút khói ân tình hay khổ hạnh rối bời thêm gầy guộc phiêu du?

 

kẻ hành khất bốn mùa quay quắt tìm về cội nguồn yêu thương

nắng vừa khép tà áo thu chở chiều ưu tư tần ngần ngoái lại

anh dẫn em đi qua mười năm

mười năm

hắt hiu yêu thương

nồng nàn tình ái

sao dập dềnh chi nhiều cho rười rượi vĩ cầm kiệt sức bi ca

 

Miền xa rối bời u uẩn cuội sầu rời rạc phố phôi pha

Xoè que diêm thắp mùa đông bạc thếch

huyễn hoặc lung linh vỡ bình minh hương mù sa chết lịm

em dắt con lên đồi nhẩn nha nhặt thông già rưng rức gió mùa ru

 

Anh dẫn em đi qua mười năm

Mười năm Sài Gòn có còn như trước?

Tóc em bạc dần eo bớt thon bước chân đi kém đôi phần là lượt

nhuộm chân tình mỹ miều chỉ còn trái tim khô dòn cuộn sóng tình yêu

vtnm 15/7/2011

ảnh internet
 
Hồi Sinh
(Phỏng theo “Đôi Khi Mình Như Đứa Trẻ” của Cu Vinh)
 
Hạt khuya dùng dằng thức trắng sương rơi
Phố núi ngủ bạn bè anh cũng ngủ
Bước chân vắng giọt trăng vọng mắt khói cay chơi vơi 
Tin rằng em có thật trên đời
 
Tin rằng nụ cười em thanh tân
Như phố núi chưa nguôi hương cà phê tinh khiết
Như phố núi trong veo giọt nước trời rơi từ đâu lần vẫy tay tạm biệt
Nụ cười bạn bè rụng tím trái mùa chạm cốc pha lê
 
Cùng song hành sao trăng khuya lại khóc nhiêu khê
 trầm tịch nhân gian trăng bước mòn ghềnh núi
Phải chi cõi đời thêm nhiều chút bao dung cho lòng đỡ tủi
Xanh biêng biếc biển hồ con chữ khói trầm như phố núi và em
 
Còn ước ao anh còn mãi kiếm tìm
Đồng vọng bè bạn anh tiếng cười tươi nồng nàn như gió
Đôi khi anh thấy mình vô tư như trẻ nhỏ
Hò hét thật to lơ đễnh hoa thơm cánh phấn rải vệ đường
 
Anh muốn chơi trò trốn tìm với sương đêm
Leo tót lên đỉnh cây thông già rồi thả mình rơi xuống
Trong đường bay gầy guộc anh lầm rầm khấn trời nguyện đất
Chao liệng xuống đồi thành đôi chân tung tẩy của em
 
Còn ước ao anh còn mãi kiếm tìm
Mẹ vẫn dõi theo anh trong tận cùng khổ đau hay đòng đòng hạnh phúc
Em hãy đặt bước chân tình yêu của anh lên mặt đất
Ngọn cỏ thấm sương mềm xoãi bóng nắng – hồi sinh
 
 Võ Thị Như Mai
11/7/2011
ảnh internet
 
Sang Đông nghĩ về Hạ
 
 
Mùa hạ năm này ai có vui không?
Qua con dốc quanh co tham quan đây đó?
Có tập thiền cho tâm hồn nhuộm cỏ?
Thảng hoặc hành trình bình lặng khúc vô vi?
 
Em bắt đầu kỳ nghỉ đông rét muốt buốt lê thê
Chuông chiều lãng đãng muôn phương đong đưa nghe gió dỗi
Vấn vít mộng mơ chao ôi sao có lỗi
Rứa đó trần gian cũng triền miên hạn hẹp đến vô chừng
 
Hạ hồng trong em thuở ve hát tưng bừng
Mỹ Thủy, Lăng Cô chiều biển reo phượng nở
Ngựa bất kham vơi tay buông dư hương còn rực rỡ
Chỉ còn lại ngùn ngụt sương mù mây xốp rải tầng không
 
Trong hơi thở ngân nga của đất trời nóng lạnh cũng tự tâm
Hạ hay đông cũng lóng lánh muôn triệu hạt tin yêu chân chất
Em là hoa, hoa thu nhỏ tưởng chừng hoa biến mất
Trái tim đập nhịp nhàng nghe đông – hạ hồi sinh
 
vtnm 10/7/2011
 
ảnh internet

Độc Hành

 

trên con đường rét mướt mùa đông
cỏ dại vươn mình lướt thướt
người đàn bà đơn độc

nàng băng băng hướng về ngôi làng
kẻ đồng hành cuối cùng nói lời tạm biệt trên đình núi mùa thu
mỗi hướng rẽ vẽ mấy tầng dấu hỏi

những cái siết tay những hân hoan song thoại
định vị kiêu kỳ trong trẻo giấc chiêm bao
qua bão thổi lao đao vết chân đầy cỏ xướt

gió tốc ngược nỗi buồn chi chít vệt lăn tăn
cánh én khẽ chao nghiêng xôn xao mùa xuân phía trước
người đàn bà thở dài đánh thượt vén vạt cỏ xanh bước tiếp đoạn đường

vtnm 8/7/2011

 

Ảnh Internet

 

An Phú

 

Lớn lên từ mái rạ

Lũ chim gáy u trầm

Được mùa vụ tháng năm

Đừng quên duyên gió bấc

Lúa chiêm nhuộm tháng mười

Gió đông cười óng ả

Gié lúa ngắn tày gan

Hạt mẩy màu nâu sậm

Thầy gánh về sân làng

Đợi xế chiều trâu đạp

Trộn rơm trời hừng sáng

Mồ hôi quyện sương mù

Thóc lúa đầy cà tăng

Mẹ ra đồng cắt rạ

Phơi phong lợp mái nhà

Con trôi dạt phương xa

Bầu trời toàn mái ngói

Mùa về tim đau nhói

Nhớ thầy mẹ quê mình

An Thơ và Phú Kinh

Bện con thành An Phú

vntm 7/7/2011

Nhớ An Thơ

 

nơi này anh còn nhớ hay không

gặp ở An Thơ thuở xuân hồng

u tịch tình đồng chiêm nước trũng

yêu rạ rơm nồng hương bùn khô

em gặt lúa ròng tay thoăn thoắt

nón trắng tuột quai anh nách về

từ đấy em thôi ra đồng sâu

u huyền tình tịch đàn đêm thâu

anh gảy điệu chi tim nhức nhối

nón trắng chặt quai treo đỉnh sầu

đoạn lòng xa nhớ xênh xang nhớ

oi ả mùa sim tím thẫm đồi

anh chừ xứ Huế rêu phong gió

có nhớ điệu hò bến sông xưa?

vtnm 5/7/2011

 

 

 

Chân Dung

 

 

lặng yên anh mờ tỏ cuối chân trời

rơi vào khoảng không phẩm chất ngôn thanh phủ rêu bờ loang sẫm        

đẫm ướt sương đêm ngọc lan khép mình hưng phấn soi vòm lá xanh huyễn hoặc

thoăn thoắt biển bờ rượt đuổi trong thơ

 

bơ vơ nữ thần thi ca Sappho

vô số vì sao của dải Ngân hà trong đợi chờ thiêm thiếp sầu chợp mắt

mặt trăng soi song cửa sổ Emily Dickinson màu lục

Giục giã Pablo kiệt tác đỉnh cao trong biển lửa thiêu người

sưởi ấm những vĩ nhân lặng thầm là nỗi buồn huy hoàng tràn ngập khắp mọi nơi

bởi chói lòa của họ còn tỏa sáng thanh tân rất nhiều năm sau nữa

 

mưa rắc lên đồi vuốt ngọn cỏ hanh hao

thao thức anh ngóng tri kỷ hồng nhan rền vang chung chiêng miền mộng mị

thì thầm xiết rên tận thẳm sâu điêu linh sắc hồng phù du khoé mọng

thong thả ánh điện nhoà hoang lạnh gác tịnh tâm

 

ngâm nga anh cuộn sóng phía hư không

thông thốc phù sinh bức tranh tuyền tĩnh tại

ai vẽ lên ban mai đôi cánh ngọc hưng màu hoàng phái

mãi mãi trong lòng huyền diệu phím nhịp yêu

 

vtnm

26/6/2011

 

ảnh internet
 

Những Câu Rời

 (Tặng Từ Nguyên Thảo)
 
 
1.
vì mình chẳng thể nào được ở cả hai nơi
đi xa rồi mới thêm yêu đất nước
chị lấy chồng bên kia sông mới thêm yêu bên này sông hồng sân bông dược
anh làm rể Quảng Nam lâu lâu chợt khắc khoải chênh chao chạnh nhớ Lương Điền
 
2.
một lời nhắc nhở của người ở xa bỗng thôi thúc nóng lòng mong giọng nói mẹ hiền
lật tung nét lại tìm ra vùng sinh thái Trằm nguyên sinh Trà Lộc
nghe lời ca có Hải Lăng là nhoi nhói thắt tim trong lồng ngực
ơi lễ hội “phá Trằm” xả nước hồ quên gió Lào bỏng rát làn da
 
3.
lại nhớ về lòng tốt cũng chẳng ở đâu xa
cô bé Hường ngày xưa, em ở đâu, ở đâu giữa bộn bề thời gian tất tả
ấm áp tình thân, tin yêu, làm hành trang bắt cầu cho tôi vượt đoạn đường vất vả
thênh thang hướng này còn im đậm dấu chân em ngày nào cho tôi nỉ non
 
4.
 
khi tôi đọc bài viết về thành phố “ma” làng Hải Nhuận chon von
chợt ngạc nhiên và hiểu thêm một phần đa sắc màu cuộc sống
những câu rời của tôi bạn có thể cảm thấy mình vắng bóng
nhưng là những chấm phá chân thành từ nguyên thảo Hải Lăng
 
 
5.
vì tôi chẳng thể nào ở được cả hai nơi
đi xa rồi mới thêm yêu đất nước!
 
25/6/2011
vtnm
 
Trằm Trà Lộc - ảnh internet

 

Về Tam Kỳ

  

Bạn nhủ Tam Kỳ có mỳ quảng rất ngon

Có bún Bà Tề, chợ bà Hoà đông vui như Tết

Bạn ở chỗ mô – Trần Cao Vân? Tiên Phước?

Răng tìm hoài nỏ thấy bạn ơi

 

Ghé Tam Kỳ hai tám tháng tư nắng gọi lả lơi

Phố Phan Chu Trinh nhà to ghê bạn nhỉ

Răng đi mô cũng nghe tiếng Quảng Nam chơi vơi

Giọng Kế Môn chắc lạc tận chân trời

 

Ơi Tam Kỳ học trò đạp xe nắng tháng tư vàng ươm

Áo trắng hoa bay gợi bao niềm nhớ

Răng không rủ tôi đi bộ để mơ về một thuở

thuở mình nỏ biết chi nhau thong thả nhất trần đời

 

Xưa mơ Tam Kỳ có bạn chia sẻ đôi lời

Đường xa tắp tìm hoài rồi cũng tới

Tôi đến gần bạn lại xa vời vợi

Biết răng chừ diện kiến điềm nhiên xanh

 

Tháng năm lại về tháng năm sinh nhật ai

Gửi lời chúc lần mô cũng thắm tươi hoa lá

Học trò vào mùa thi mình cũng rớm mồ hôi vất vả

  Chờ một mùa hè óng ả du ca

 

VTNM17/5/2011

 

ảnh internet

 

 
 

rất là thanh

 
 
 

nơi nào đó trên địa cầu

chúng mình thì thầm những câu ca cũ rích

đọc thơ chữ mất chữ còn

vi tính chẳng thể thay bằng những cuốn sách thơm

trang báo mạng thưởng thức tin buổi sáng

 

mùa hè quần short dép hai quai

mùa đông oằn lưng xúc tuyết

 

chúng mình tự xén cỏ sau vườn

đấm lưng cho vợ lên lai áo cho chồng

đêm đọc sách cho con chiều công viên vườn trẻ

nghe nhạc quán cafe karaoke bằng trí tưởng tượng

 

phượng hồng mưa ngâu sân trường bờ đê

môi son hương bưởi hương xoài

Sài Gòn đường hoa Nguyễn Huệ

Hà Nội Hồ Tây liễu rũ sương giăng

 

nhói cả lòng ở giữa mùa trăng

chúng mình cuốn cuồn ôm chầm điện thoại

nghe tiếng mẹ dịu dàng dỗ dành như ngày xưa thân ái

những khoảnh khắc thần tiên

 

chúng mình là những đứa con rất hiền

quẫy trên vai chiếc ba lô đựng toàn  nỗi nhớ

trở trăn hoà nhịp thở sông Hồng

người ở lại kẻ qua sông

chúng mình nói cười và khóc không thành tiếng

 

quán mở hàng ngày đợi bóng dáng quen

đến trường lân la bên người Đà Lạt

 

cứ xem như chúng mình đang công tác

và đợi ngày trở về

qua giấc mộng não nề 

là mái đầu bạc trắng lê thê

con gái con trai vẫn vô tư và hát

 

chúng mình là những hạt cát

gió cuốn va vào nhau lanh canh những nốt nhạc

rất là thanh

 
VTNM
 28/5/2011
 

ảnh internet

 

Làng hỏi em đến từ đâu

 

phố buồn đến rã rời

lững thững đêm trăng rụng

bài thơ năm tám lăm có nụ hôn cao nguyên màu nho chín

mùa vẫn tươi nguyên tháp vẫn cao

 vòm trời đầy mây xanh

dẫu bão dông trong lòng sóng cồn cào

 

chưa trùng phùng đã nhuốm màu xa cách

chưa chạm chân trời sao hiểu khổ đau

chưa thấm lời ca màu mắt đã vội nhàu

thơ Nguyên Sa còn in trong trí nhớ

 

ngày mai em cũng đi hành hương

cài chiếc băng đô dệt bằng thổ cẩm

gai xương rồng chạm vào tim rướm máu

nghe tiếng mình vọng lại từ tháp nắng

 

làng hỏi em đến từ đâu

 

vtnm

27/5/2011

 

ảnh internet

 

thưa anh
ngoài kia đất nước đang sục sôi
chúng mình chỉ có trái tim đớn đau hoà nhịp sao trời
dù chẳng thể cùng biển người trở trăn trên đường phố
trái tim chúng mình hướng về quê hương đất tổ
cùng chắp tay nguyện cầu cho bờ cõi bình yên
 
.......................

  

vườn cổ tích

 

có một cỗ xe mùa đông

thưa anh

thả em vào khu vườn cổ tích

 

và gió

gió thông thốc bồng bềnh run rẩy tóc em bay

hạt tí tách nảy mầm cựa mình sững sờ trước rét

 

và nữ thần ái tình

mảnh khảnh vươn tay xếp những ngôi sao trời

lộng lẫy buổi chiều ai đó lãng quên

 

chiếc đũa thần anh chưa từng đặt tên

cần mẫn chạm đôi cửa ô màu tối

những tâm hồn cằn cỗi lẩy bẩy hân hoan

 

cỗ xe mùa đông quên em

vườn cổ tích anh lồng lộng vì tinh tú

đừng hỏi vì sao em hoá thành hạt mầm

 

vtnm 6/6/2011

 

 

ảnh internet

 

 
 

OẢI HƯƠNG

 
 

cụm oải hương phút bốn mươi lăm

tím là tím buồn ơi

thương là thương vời vợi

thơm là thơm ôi là nhớ bời bời

 

lênh đênh em tất bật của ngày

ngã sóng xoài bạt ngàn trang chữ

lăn tăn loằng ngoằng ký tự

ước là tứ của anh

 

em không thể là cơn mưa chợt đến rồi đi nhanh

không thể là đêm chưa kịp mơ đã sáng

không là chiều chạng vạng

không phải lá úa vàng hay xuân hạ thu đông

 

ngã tư phút năm mươi hai

cam là cam hoàng hôn

yêu là yêu bồn chồn

say là say ôi mùi hương oải hương

 

em nắm tay anh bằng bàn tay của gió

đặt lên môi nụ hôn lá cỏ

truyền anh hơi ấm nhụy hoa

giữa bộn bề đời thường

trang thơ tình kiêu sa

 

đừng tìm em giữa tíu tít biển người

những khuôn mặt lạ lạ quen quen

của thời gian buồn tẻ

em hiện hữu thiết tha tin yêu và tươi trẻ

 

phút năm mươi chín ngọt ngào

khép cửa chấm bài thi

rơi bên vệ đường thẫn thờ một nốt si

 

vtnm 4/6/2011

 

ảnh internet

Blog tại WordPress.com.

Up ↑