VALENTINE

 
 
 
 
  
anh sẽ thứ tha
dẫu có thế nào
ngày mưa bão
hay đêm lặng không trăng
chỉ mỗi tình yêu
anh chẳng băn khoăn
dành hết cho em đấy
  
anh sẽ quên
những gì em đã nói
mưa giăng giăng vướng trên mái ngói
lời trên môi cứ nhạt theo mây chiều
 
anh sẽ yêu
kể cả khi em chẳng muốn
thổi yêu thương theo gió cuốn
giữ cho em lời hứa cuối cùng
 
anh sẽ sống khoan dung
sống hết cả mình
như anh từng như thế
 
anh sẽ tin
những điều tưởng chừng như sương khói
nơi em đứng trong tim anh
là nơi mặt trời chói
bởi anh yêu em rất nhiều
 
anh sẽ quên, anh sẽ sống, anh sẽ yêu
anh sẽ tin và anh sẽ thứ tha
anh sẽ hát tặng em những bài ca
về tình yêu
của ba trăm sáu mươi lăm ngày Valentine
cho em
.
.
.
.
.
Advertisements

TẢN MẠN

.

khi một mình trong đêm

anh khẽ gọi tên em

chỉ để thấy mình không quá cô đơn nhường ấy

 

có phải anh qúy em hơn những gì em thấy

thế giới cũng đổi màu

mà em vội bước mau

như khi em chưa bao giờ đến

 

dường như không thể quên nụ cười em trìu mến

anh tự dối mình

có thể em chỉ lặng thinh

và quên gọi tên anh khi màn đêm buông xuống

 

anh thôi luống cuống

em thôi ngẩn ngơ

mình thôi gặp nhau trong mơ

bầu trời vẫn đầy sao lấp lánh

 

ánh trăng ngoài song vẫn sóng sánh

sao mình chẳng trách gì nhau

kỷ niệm có nồng nàn để gợi nỗi đau

sao bình yên vẫn dâng đầy lên môi lên mắt

 

anh chợt nghĩ về em

khi mặt trời lên và khi nắng tắt

bởi thói quen không cần ai nhắc

bởi em vẫn dễ thương

bởi hoa ngọc lan vẫn tỏa hương

và bởi anh vẫn là anh

chứ không ngoài ai khác

.

Ảnh internet

.

 

KHI EM RA ĐI

.

Khi em ra đi
Hãy trả lại anh yêu thương mình có
Xin đừng đánh rơi trong gió
Nụ hôn kia quá nồng

. 

Khi em ra đi
Cứ để lại anh mùa đông
Đôi môi ngọt như mật
Mắt huyền thành hư không

 .

Khi em ra đi
Vào một trưa mùa xuân
Chim én về băng qua thành phố
Trẻ con nghe chuyện ông Đồ

 .

Khi em ra đi
Cái chạm tay ngây ngô
Em cứ giữ lấy
Chỉ để lại anh nhớ nhung thuở ấy
Sưởi ấm những đêm buồn

 .

Khi em ra đi
Bên gác chuông anh ngồi bó gối
Nghĩ đến thằng gù nơi nhà thờ u tối
Cũng biết yêu đến nao lòng

 .

Khi em ra đi
Dải mây trắng bên sông
Lơ lửng trôi qua mái nhà
ngút nghi hương ngày tết

 .

Chiều qua nhành mai ngoài sân
Đong đưa những nụ hoa đã kết
Trông hoa
Anh nhớ người

.

.

THƠ CHIỀU MƯA SÀI GÒN

Anh trở về sau một chiều mưa
Đếm phố quen qua những chặng đèn giao thông xanh đỏ
Có thể em
Cũng kẹt xe đâu đây
Trên đường Sài Gòn người qua hối hả
Giọt mưa nào
Buồn
Thả xuống bờ vai….

Giữa nỗi nhớ chia hai
Anh nhận phần nhiều hơn
Rồi bất chợt
nhâm nhi nỗi cô đơn
Nghe ngon như tách cà phê em thường pha mỗi sáng

Ngày sinh nhật
anh chạy thêm một vòng

ngang qua rạp chiếu phim mình vẫn thường vào xem mỗi tháng
Lòng rộn ràng như khi thấy em vui.

Chúc mừng anh tuổi mới, nhớ thêm em mãi thôi
Nếu anh gọi, xin em khoan bắt máy…..

.

(ảnh internet)

.

 

THỨ BẢY

 

thì em cũng chỉ là người bình thường thôi anh

như hôm nay

muốn dấu mình vào đêm

cho nỗi buồn đan xen

theo những vì sao nhấp nháy

  

điệu nhạc không lời nhà bên luyến láy

cô đơn đến nao lòng

  

chợt ước gì

đang dạo trên phố người đông

hay uống tách trà

nơi quán Hạ Vàng

có mấy cô nàng, anh chàng điệu đàng

thay nhau lên hát

  

thì em cũng chỉ là người bình thường

đôi khi thấy mình rất nhạt

qua một tuần làm việc mệt nhoài

nghe trống vắng dồn về

lạnh cả đôi vành tai

  

lại một ngày thứ bảy

nhớ gì mà lãng đãng như say …

.

 

.

 

MÙA THU NÀO VỪA ĐI QUA

.

Mùa thu nào vừa đi qua

Dấu cái thời trẻ trung của em trong chiếc áo

Ánh mắt nào cười nhạo

Vương trên mái tóc em mềm

.

Lẫn trong hơi thở của đêm

Là hương thời gian xoay

Ấm như lời ca em hát

Ngâm nga một điệu nhạc buồn

.

Rồi mùa thu cũng qua luôn

Đem theo tiếng cười hồn nhiên của em trong chiếc lá

Dẫu mùa thu ra đi vội vã

Em ơi xin đừng vội quên mình

.

Bên phố xưa có kẻ đứng lặng thinh

Tìm dáng thân quen của người ra đi để lại

Bây giờ mùa thu xa ngái

Kỷ niệm

thôi

cũng nhạt màu . . .

.

.

THƠ VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI YÊU ĐƠN PHƯƠNG

 

.

Vẫn biết rằng anh chưa từng yêu em

Tại sao em vẫn nhớ

.

Hàng ngày anh đạp xe qua ngõ

Mà quên ngoái lại nhìn

.

Nghe người ta hát khúc yêu một mình

Sẽ chẳng bao giờ anh là của em- đó là điều đâu có gì khó hiểu

.

Bởi anh không yêu em

Cớ gì em cứ mãi băn khoăn- cho cây xiêu, lá đổ

.

Em phải ngưng ngâm nga mấy bài ca cổ

Ngưng lắng nghe mấy điệu nhạc quá nhu mì

.

Tình yêu đơn phương

Đau trong từng ngón tay, ngón chân

Đau trong từng giấc ngủ

.

Đúng và sai chưa rõ để phân trần

.

Em ra ngoài ao múc nước rửa mấy ngón chân

Mà quên rằng mấy ngón tay vẫn ê trong những đêm mất ngủ

.

Yêu một mình có bao giờ đủ

Đất trời cần giao hòa, sao một mình em cứ mãi yêu anh?

.

 

 

 

 

 

 

 

.

.