thơ Như Mai – Lan Anh

 

chị ơi!

 
em đã đi qua những chiếc cầu chênh vênh
ghé thị thành nhà nhà xếp lên nhau khắc hình chiếc hộp
cứ ngỡ mình sẽ có thể bay lên được
vai đội mây tóc đính hạt mưa bầy sẻ non vội vã kiếm mồi
 
em nhặt tuổi đời khi cẩn thận đếm tóc mình rơi
đợi trăng khuyết ra ngoài vườn hóng gió
uống giọt sương khuya thả ký ức tuổi thơ tuột qua miền đất lạ
câu chữ ngã nghiêng rã rời lấm tấm vạt cỏ tươi
 
chị của em đau đáu dệt cần mẫn những vần thơ
có khói quê hương có dòng sông xanh thẳm
con đò lơ thơ bến chiều cau phất phơ thanh mảnh
rưng rức vọng về tiếng đình làng bãi chợ vườn rau
 
những con đường rẽ vào thôn lát gạch quanh co
nét trầm tư nhà rường, văn miếu
cây thị cổ xưa đâm hoa kết trái
quả mọng vàng thơm đung đưa theo quang gánh của bà
 
dòng Ô Lâu huyền hoặc từ Huế chảy ra
uốn lượn như trăn ngoằn ngoèo ngọt nước
tình sử miên man bắt nguồn bao câu hò khói sóng
hoài vọng ngày về len lén vào tâm thức người đi xa
 
giấc mơ em vắng dần tiếng chim cuốc gọi nhau
tiếng suối róc rách mơn man vắt qua nương vắng
thơ của chị đánh thức ấu thơ em nơi tận cùng miền lãng du sâu thẳm
quê hương choàng vai đón em trở về vạt áo chị nhuộm chiều tím đẫm lan anh
 
 
Như Mai
Tây Úc 7/3/2011
.
 
 
…………
 

Em ơi!

 

Nơi xa thẳm bên kia bờ đại dương
em thả giấc mơ xa về với cội nguồn thương nhớ,
những con đường, những chiếc cầu, những thị thành em qua
quả thật đẹp xinh như giấc mơ lạ
 

Nhưng em ơi! Mái nhà tranh cỏ rạ
làn khói lam chiều vẫn thao thức đợi ai,
cánh cò chao nghiêng bên ruộng lúa tìm hoài
giấc mơ tuổi thơ đi qua năm tháng.

Dòng ô lâu mái chèo khua tiếng sóng
trong đêm xuân vẳng tiếng gõ cá về,
ngọt thanh thanh bát canh ám làng quê
nước đuốc, dưa môn ngày về vương vấn!

Đêm buông mình làng quê yên ắng
vẳng đâu đây tiếng võng ru hời,
ngọt câu ca xanh dậu mồng tơi
tiếng gà gáy đếm thời gian báo sáng.

Bình minh rạng trên nét cười con trẻ
tung tăng như đàn chim sẻ đến trường,
con đường làng rộn rã tiếng người qua
giọng nói quê ôi đậm đà tha thiết!

Bến đò ngơi vẫn đợi chờ mãi miết
bóng người em gái nhỏ quê hương,
xuân chưa qua vẫn ghé lại bên vườn
cành mai vàng đón em mùa nở rộ

.
Lan Anh
Quảng Trị 8/3/2011
.
Advertisements

NHỮNG NGƯỜI BẠN GÁI

.
  
 
 
 
 hiện là lập trình viên, ở Virginia
 
1. NHI
 
cô ấy rất xinh
gót giày hồng tự tin gõ vang sàn gỗ
đố ai chẳng ngoái lại nhìn
 
liếc vào gương cô tấm tắc khen mình
thêm một chút mascara cho làn mi cong vút
một chút phấn hồng thôi cho gò má thanh tao
một chút son màu đào
yêu thời trang thanh nhã
 
cô uống mật ngọt cuộc đời
từ chiếc cốc thủy tinh
tự tay mình chắt lấy
 
cô nhấp ngụm rượu vang
sau một ngày lập trình miệt mài cơ man nào mã số
(với mình quả rối ren)
 
mẫu người như cô lắm kẻ phải ghen
yêu hết lòng trẻ trung thành công quyết đoán
cô ấy cùng mình vai sánh vai mười năm
rồi biền biệt cách trở biển sông
khi thấy nhớ lặng lẽ tìm – facebook
 
…..
 
 hiện là biên tập viên, phát thanh viên VTV9
 
2. HOÀI
 
cô ấy rất xinh
thích dạo chơi một mình
trong vườn dây leo hoa thả chùm tím biếc
 
mùa của nắng và mùa của gió
áo khoát thiên thai hay khăn choàng cam
trang điểm là một thủ tục
uống nước trái cây là một thủ tục
camera rất kén sắc màu
 
cô thả rủi may vào ly kem chảy tan loang lỗ vàng nâu
rồi thở dài đẩy vào một góc
sau tẩy trang là đôi mắt rất hiền thẫn thờ ngắm sao trời
 
vitamin c như một ma lực
vị chua của chanh
hòa chút men cay thành ly giải khát sau trường quay
 
thời gian rơi qua kẽ tay
các bản tin dây dưa dài như nỗi nhớ
đoạn kết lúc nào cũng buồn
 
biết cô hai mươi lăm năm
chẳng sánh vai kề vai
nhưng là cuốn nhật ký một chiều
cô chia sẻ gần  như tất cả
email và tin nhắn
 
….
 
 hiện là director – tư vấn tài chính chứng khoán Ngân hàng Đông Á
 
3. KIM
 
cô ấy rất xinh
nếu có một cơn dông xẹt qua con đường vắng
chẳng nghi ngại gì
cô sẽ lao về phía cánh tay chấp chới với ra
ôm nỗi sợ hãi của ai kia vào lòng
vỗ về an ủi
 
vẻ đẹp tự nhiên và đôi mắt nâu dường như không có tuổi
con đường gập ghềnh đếm từng bước chập chững đầu tiên
nỗi buồn kéo dài vô biên
không cản ngăn bàn chân cô thẳng tiến
 
ly cocktail sóng sánh
bí ẩn và nồng nàn
ai kiễng chân nheo mắt mơ màng
chạm hoài mà chẳng tới
 
xin đừng làm tổn thương niềm tin yêu vời vợi
tươi tắn một nụ cười
cô là đóa sen tươi
vươn giữa hồ thơm ngát
 
hai mươi hai năm cùng cô dạo nhạc
sẻ chia tủn mủn tâm tình
có thể chỉ là cú phone giật ngược nửa đêm
khi trong mơ gặp điều ác mộng
giữa khí trời lồng lộng
xót xa giùm cô khi thổn thức nỗi lòng
 
……..
 
 hiện là giáo viên, hehe
 
4. MAI
 
cô ấy là một kẻ đáng sợ hãi
bám riết lấy mình đọc rõ buồn vui
nếu có lần mình chỉ muốn thảnh thơi
cô sẽ van xin và chạy theo như người có lỗi
 
nàng lọ lem lắm khi hờn dỗi
yêu say mê chàng hoàng tử của mình
lối vào cổ tích lặng thinh
câu thơ trở trăn lăn tăn hồ gợn sóng
 
ba mươi lăm năm mình cùng cô tim trong tim nhịp chung riết róng
ngần ấy tháng năm dài chưa hiểu được về nhau
ngần ấy tuổi đời vẫn cứ thấy kề cận mãi nỗi đau
day dứt tình đời nhân thế
 
.
vtnm
8/3/2011

THÁNG HAI CỦA BÉ

 
Năm ngoái bạn đùa rằng “ngày 31 tháng 2 sang năm sinh nhật mình, mong nhất là có được 1 bài thơ tặng từ NM. Bắt đầu mong từ bi giờ”, tối qua xem lịch tôi mới nhận ra là đã đến ngày 25/2 rồi cơ đấy, thế thì tôi viết vội mấy vần thơ kẻo không kịp.
 
 
tháng hai cài lên tường đoá hoa đỏ tươi
trong chiếc phong thư tình yêu mẹ ba chứa chan
và đôi mắt tròn xoe thơ ngây của bé
đôi mắt long lanh tuổi lên năm
của thảo nguyên mênh mông
của cánh đồng lúa chín
một góc quê hương ngời ngợi phía chân trời
  
 vì sao hôm lặng thầm làm ngọn đuốc thắp sáng
duỗi mình thảnh thơi
sự sống bắt đầu
khi mầm cây nhoài ra khỏi tuyết
khi đôi môi bé xinh chúm chím cười trác tuyệt
khi bé mở lời bằng tiếng Việt rất chuẩn – trong veo
  
những hòn cuội lăn từng viên vào đáy trái tim
thánh thót dõi theo
ôi tháng hai đong đưa mật ngọt
lúa thơm phủ kín cánh đồng
tiếng suối reo vui thong thả một tấm lòng
hồn của gió lãng vân bay bổng
 
bao âm điệu khi bình thường chẳng hề lay động
chợt vọng về lồng lộng trước bình minh
bản nhạc ngân vang từ đoá hoa đỏ thắm đẹp xinh
trong chiếc phong thư trên tường thanh thoát
 
tiễn tháng hai ra đi khi ngôi sao băng bay qua đỉnh đầu
đêm thâu thì thào điều ước . . .
 
 
vtnm
25/2/2011
.
Ảnh: con gái của bạn
.
.
.

DẠ THẢO HƯƠNG

.
 
 
tôi thường thức dậy lúc nửa đêm
khi tâm tư bình yên hồ nước lặng
khi ánh sao trời trong veo pha lê
tôi nâng niu từng phút giây qúy giá
nhấp ngụm trà
nắn nót một dòng tên
  
Angelonia
tôi khắc tên Angelonia
lên khắp miền yêu thương
hương Dạ Thảo trong vườn tôi thơm ngát
em Dạ Thảo cho sóng lòng tôi thêm dào dạt
cho tương tư rót mật xuân hồng
  
Dạ Thảo – Angelonia bước ra từ trang nhật ký
sống động và dịu dàng
sóng sánh hạt mưa
vương lên tóc tôi giữa khuya thức giấc
hoa cân bằng tự nhiên với mùi thơm xạ hương
em cân bằng tôi, chín chắn đời thường
 
Dạ Thảo hương
Angelonia
tôi đã đi hơn một phần ba cuộc đời
gặp ra^’t nhiều người
yêu quá nhiều nơi
nhưng vẻ đẹp dịu dàng của em khiến lòng tôi thổn thức mãi không thôi
tôi tưởng tượng ngón tay em xinh trên phím đàn organ ngân nga giọt nhớ
tôi hình dung em qua từng trang vở
lại thấy mình quay trở về cái thuở học sinh
rồi ngờ nghệch trách mình
đã gặp em đâu mà hết thương đến nhớ
 
xin nâng niu loài hoa có cái tên vời vợi Angelonia
xin được lắng nghe  em sóng sánh những nốt đàn ngân xa
dìu tôi êm êm vào giấc ngủ . . .
 .
vtnm
Tây Úc 17/2/2011
.
.

GỬI NGƯỜI TÌNH THƠ

.

đã bao lâu rồi chưa lên Đà Lạt hỡi anh

ngắm ánh sao đêm cho sương choàng qua vai đẫm ướt

phố núi yêu kiều chỉ một mình ta

em kiêu sa thoáng qua rồi vụt mất

  

em kiêu sa nhưng là em có thật

giữa bộn bề chật chội mê say

giữa biển người hôm nay

khuôn mặt ai dừng lại

trong tim anh nẻo cũ vui vầy

  

em hái trộm nhành anh đào rất hồng

gửi người tình thơ – tri kỷ mộng mơ

tháng hai dửng dưng xa lạ

Đà Lạt trút vào anh dăm kỷ niệm rất gầy

  

người tình thơ ghé vào quán mơ

rồi nhón gót ra đi

dấu đôi mắt buồn phiền

khiến giọt sương mộng mị

 

bằng hữu tọa đàm trên đỉnh thác Bopla

gửi tặng anh nhành hoa

em – Đà Lạt hiền hoà

.

Tây Úc 15/2/2011

vtnm

Bài đăng trên TRI ÂM CÁC, bê về cái còm của thi sĩ Thuận Nghĩa (còn được biết đến dưới cái hiệu ĐỒ GÀN) và chị Lan Anh

1.

Bài thơ rất nhiều tâm trạng, và cảm xúc của tác giả được diễn cảm rất thật, làm cho người đọc có cảm giác như được “chạm” vào một miền ký ức rất ngọt ngào của Cao Nguyên.
Thơ có phong cách hiện đại, không chú trọng về vần điệu, chất liệu làm nên cấu tứ của bài thơ là cảm xúc có thật từ rung động tâm tư của tác giả. Vì vậy mà bài thơ có dấu ấn truyền cảm.
Nhưng (lại nhưng). Với thể thơ hiện đại này. Như Mai nên lưu ý hãy cô động ý tưởng, tạo thành cấu tứ cho bài thơ có sức công phá mạnh vào cái “chai lỳ” của người đọc. Thể thơ này chỉ thích hợp với những ngôn ngữ có tính chất “vũ lực”, không thích hợp với những ngôn ngữ “yếu mềm”
Hì hì…năm mới mà đã va chạm rùi

(Thuận Nghĩa)

2.

Vẫn là Em đó Như Mai
Dẫu là xa ngái vẫn hoài tình quê
Người xa lòng lại trở về
Đất trời Đà Lạt mê tình người xa!

(Trương Lan Anh)

^^

CHO THUẬN (2)

 

 
Chào Như Mai,lâu rồi không gặp bạn.Ở bên đó ăn tết có vui không,bạn viết một bài về cái tết của những người Việt xa quê và của cá nhân bạn đi,viết thật vào nhé,mình đợi. (Thuận)
 

 

 

Thuận ơi Tết rồi cũng đã qua

Tôi nhớ Tết quê nhớ vậy là

Con tôi đúng dịp vào mẫu giáo

Bên này yên lặng chẳng cốm hoa

 

Tám năm đón Tết có gì đâu

Có nhớ, tất nhiên, nhớ mẹ già

Thương đàn cháu nhỏ mong cô chú

Thương tôi mặc niệm giờ khắc qua

 

Ký ức đẹp rồi cũng bỏ tôi

Bỏ tôi chơ chỏng giữa  đời thôi

Hiện tại, tương lai tôi bám lấy

Rong rêu quyện nối khói lam gầy

 

Thuận chào đón Tết dạo đó đây

Tôi rằng chúc Thuận vui mỗi ngày

Không nơi nào đẹp như bên ấy

Xuyên thẳm sương mù sẽ hiểu ngay 

 .

vtnm 8/2/2011

 

xem múa lân

THÔNG

 

.

một mai thức dậy thấy mình trơ trọi giữa sa mạc hoang vu

không người thân, không cây xanh, không mái hiên râm mát

hơi thở cũng chẳng phải của mình, e rằng hồn đi lạc

quờ quạng bên nào cũng trống vắng như nhau

 

chỉ bốn mươi cây số thôi có thể mình cũng đang thất thần ngơ ngác trước sau

như biển người nháo nhào kinh hãi

lửa bùng cháy rừng rực thiêu tan loài cỏ dại

sáu mươi bốn căn nhà bỗng chốc hóa tro bay

 

khi thức dậy bình minh vẫn chiếu sáng trên tay

tiếng chim hót thanh tao trên hàng dương liễu

mây vẫn trôi tưởng đất trời giao hòa êm dịu

tin dữ kéo về ngạt thở, thất thần, và đau

 

một mai thức dậy không dấu chân người  như chưa từng có cả đêm thâu

kỷ niệm ngày xưa tưởng chừng không bao giờ phai mất

tưởng chừng ôm cả non sông mang về nhà mà cất

sắc sắc  – vơi đầy – ẩn hiện – không không

 

Luẩn quẩn u buồn biết bao giờ mới thông?

.

A Roleystone home is engulfed by a bushfire.

 

Đám cháy cách ở Perth, không ai thiệt mạng nhưng khá nhiều nhà bị thiêu rụi. Cũng ngày này (7.2) năm trước, Victoria chứng kiến vụ cháy rừng với 173 người bị thiệt mạng. Hôm nay hiệu trưởng trường  NM vắng mặt vì ngôi nhà của ông nằm trong khu vực cách đám cháy 1km.

(một số vụ hỏa hoạn trước đây có nguyên nhân từ kẻ thô thiển vô tâm nào đó đã cố ý gây cháy)