Tìm kiếm

Võ Thị Như Mai

Anh có thể dõi theo em mãi không – Sẽ còn những mùa thu sau nữa – Rất nhiều người ra đi không ai nhớ – Ngày trở về tóc đã trắng như bông – ở nơi này giữa thảo nguyên mênh mông – Có bầy kangaroo cứ nhảy lui nhảy tới

Chuyên mục

Bên kia tít tắp đại dương – nxb văn học 2011

thơ Như Mai – Lan Anh

 

chị ơi!

 
em đã đi qua những chiếc cầu chênh vênh
ghé thị thành nhà nhà xếp lên nhau khắc hình chiếc hộp
cứ ngỡ mình sẽ có thể bay lên được
vai đội mây tóc đính hạt mưa bầy sẻ non vội vã kiếm mồi
 
em nhặt tuổi đời khi cẩn thận đếm tóc mình rơi
đợi trăng khuyết ra ngoài vườn hóng gió
uống giọt sương khuya thả ký ức tuổi thơ tuột qua miền đất lạ
câu chữ ngã nghiêng rã rời lấm tấm vạt cỏ tươi
 
chị của em đau đáu dệt cần mẫn những vần thơ
có khói quê hương có dòng sông xanh thẳm
con đò lơ thơ bến chiều cau phất phơ thanh mảnh
rưng rức vọng về tiếng đình làng bãi chợ vườn rau
 
những con đường rẽ vào thôn lát gạch quanh co
nét trầm tư nhà rường, văn miếu
cây thị cổ xưa đâm hoa kết trái
quả mọng vàng thơm đung đưa theo quang gánh của bà
 
dòng Ô Lâu huyền hoặc từ Huế chảy ra
uốn lượn như trăn ngoằn ngoèo ngọt nước
tình sử miên man bắt nguồn bao câu hò khói sóng
hoài vọng ngày về len lén vào tâm thức người đi xa
 
giấc mơ em vắng dần tiếng chim cuốc gọi nhau
tiếng suối róc rách mơn man vắt qua nương vắng
thơ của chị đánh thức ấu thơ em nơi tận cùng miền lãng du sâu thẳm
quê hương choàng vai đón em trở về vạt áo chị nhuộm chiều tím đẫm lan anh
 
 
Như Mai
Tây Úc 7/3/2011
.
 
 
…………
 

Em ơi!

 

Nơi xa thẳm bên kia bờ đại dương
em thả giấc mơ xa về với cội nguồn thương nhớ,
những con đường, những chiếc cầu, những thị thành em qua
quả thật đẹp xinh như giấc mơ lạ
 

Nhưng em ơi! Mái nhà tranh cỏ rạ
làn khói lam chiều vẫn thao thức đợi ai,
cánh cò chao nghiêng bên ruộng lúa tìm hoài
giấc mơ tuổi thơ đi qua năm tháng.

Dòng ô lâu mái chèo khua tiếng sóng
trong đêm xuân vẳng tiếng gõ cá về,
ngọt thanh thanh bát canh ám làng quê
nước đuốc, dưa môn ngày về vương vấn!

Đêm buông mình làng quê yên ắng
vẳng đâu đây tiếng võng ru hời,
ngọt câu ca xanh dậu mồng tơi
tiếng gà gáy đếm thời gian báo sáng.

Bình minh rạng trên nét cười con trẻ
tung tăng như đàn chim sẻ đến trường,
con đường làng rộn rã tiếng người qua
giọng nói quê ôi đậm đà tha thiết!

Bến đò ngơi vẫn đợi chờ mãi miết
bóng người em gái nhỏ quê hương,
xuân chưa qua vẫn ghé lại bên vườn
cành mai vàng đón em mùa nở rộ

.
Lan Anh
Quảng Trị 8/3/2011
.

NHỮNG NGƯỜI BẠN GÁI

.
  
 
 
 
 hiện là lập trình viên, ở Virginia
 
1. NHI
 
cô ấy rất xinh
gót giày hồng tự tin gõ vang sàn gỗ
đố ai chẳng ngoái lại nhìn
 
liếc vào gương cô tấm tắc khen mình
thêm một chút mascara cho làn mi cong vút
một chút phấn hồng thôi cho gò má thanh tao
một chút son màu đào
yêu thời trang thanh nhã
 
cô uống mật ngọt cuộc đời
từ chiếc cốc thủy tinh
tự tay mình chắt lấy
 
cô nhấp ngụm rượu vang
sau một ngày lập trình miệt mài cơ man nào mã số
(với mình quả rối ren)
 
mẫu người như cô lắm kẻ phải ghen
yêu hết lòng trẻ trung thành công quyết đoán
cô ấy cùng mình vai sánh vai mười năm
rồi biền biệt cách trở biển sông
khi thấy nhớ lặng lẽ tìm – facebook
 
…..
 
 hiện là biên tập viên, phát thanh viên VTV9
 
2. HOÀI
 
cô ấy rất xinh
thích dạo chơi một mình
trong vườn dây leo hoa thả chùm tím biếc
 
mùa của nắng và mùa của gió
áo khoát thiên thai hay khăn choàng cam
trang điểm là một thủ tục
uống nước trái cây là một thủ tục
camera rất kén sắc màu
 
cô thả rủi may vào ly kem chảy tan loang lỗ vàng nâu
rồi thở dài đẩy vào một góc
sau tẩy trang là đôi mắt rất hiền thẫn thờ ngắm sao trời
 
vitamin c như một ma lực
vị chua của chanh
hòa chút men cay thành ly giải khát sau trường quay
 
thời gian rơi qua kẽ tay
các bản tin dây dưa dài như nỗi nhớ
đoạn kết lúc nào cũng buồn
 
biết cô hai mươi lăm năm
chẳng sánh vai kề vai
nhưng là cuốn nhật ký một chiều
cô chia sẻ gần  như tất cả
email và tin nhắn
 
….
 
 hiện là director – tư vấn tài chính chứng khoán Ngân hàng Đông Á
 
3. KIM
 
cô ấy rất xinh
nếu có một cơn dông xẹt qua con đường vắng
chẳng nghi ngại gì
cô sẽ lao về phía cánh tay chấp chới với ra
ôm nỗi sợ hãi của ai kia vào lòng
vỗ về an ủi
 
vẻ đẹp tự nhiên và đôi mắt nâu dường như không có tuổi
con đường gập ghềnh đếm từng bước chập chững đầu tiên
nỗi buồn kéo dài vô biên
không cản ngăn bàn chân cô thẳng tiến
 
ly cocktail sóng sánh
bí ẩn và nồng nàn
ai kiễng chân nheo mắt mơ màng
chạm hoài mà chẳng tới
 
xin đừng làm tổn thương niềm tin yêu vời vợi
tươi tắn một nụ cười
cô là đóa sen tươi
vươn giữa hồ thơm ngát
 
hai mươi hai năm cùng cô dạo nhạc
sẻ chia tủn mủn tâm tình
có thể chỉ là cú phone giật ngược nửa đêm
khi trong mơ gặp điều ác mộng
giữa khí trời lồng lộng
xót xa giùm cô khi thổn thức nỗi lòng
 
……..
 
 hiện là giáo viên, hehe
 
4. MAI
 
cô ấy là một kẻ đáng sợ hãi
bám riết lấy mình đọc rõ buồn vui
nếu có lần mình chỉ muốn thảnh thơi
cô sẽ van xin và chạy theo như người có lỗi
 
nàng lọ lem lắm khi hờn dỗi
yêu say mê chàng hoàng tử của mình
lối vào cổ tích lặng thinh
câu thơ trở trăn lăn tăn hồ gợn sóng
 
ba mươi lăm năm mình cùng cô tim trong tim nhịp chung riết róng
ngần ấy tháng năm dài chưa hiểu được về nhau
ngần ấy tuổi đời vẫn cứ thấy kề cận mãi nỗi đau
day dứt tình đời nhân thế
 
.
vtnm
8/3/2011

THÁNG HAI CỦA BÉ

 
Năm ngoái bạn đùa rằng “ngày 31 tháng 2 sang năm sinh nhật mình, mong nhất là có được 1 bài thơ tặng từ NM. Bắt đầu mong từ bi giờ”, tối qua xem lịch tôi mới nhận ra là đã đến ngày 25/2 rồi cơ đấy, thế thì tôi viết vội mấy vần thơ kẻo không kịp.
 
 
tháng hai cài lên tường đoá hoa đỏ tươi
trong chiếc phong thư tình yêu mẹ ba chứa chan
và đôi mắt tròn xoe thơ ngây của bé
đôi mắt long lanh tuổi lên năm
của thảo nguyên mênh mông
của cánh đồng lúa chín
một góc quê hương ngời ngợi phía chân trời
  
 vì sao hôm lặng thầm làm ngọn đuốc thắp sáng
duỗi mình thảnh thơi
sự sống bắt đầu
khi mầm cây nhoài ra khỏi tuyết
khi đôi môi bé xinh chúm chím cười trác tuyệt
khi bé mở lời bằng tiếng Việt rất chuẩn – trong veo
  
những hòn cuội lăn từng viên vào đáy trái tim
thánh thót dõi theo
ôi tháng hai đong đưa mật ngọt
lúa thơm phủ kín cánh đồng
tiếng suối reo vui thong thả một tấm lòng
hồn của gió lãng vân bay bổng
 
bao âm điệu khi bình thường chẳng hề lay động
chợt vọng về lồng lộng trước bình minh
bản nhạc ngân vang từ đoá hoa đỏ thắm đẹp xinh
trong chiếc phong thư trên tường thanh thoát
 
tiễn tháng hai ra đi khi ngôi sao băng bay qua đỉnh đầu
đêm thâu thì thào điều ước . . .
 
 
vtnm
25/2/2011
.
Ảnh: con gái của bạn
.
.
.

DẠ THẢO HƯƠNG

.
 
 
tôi thường thức dậy lúc nửa đêm
khi tâm tư bình yên hồ nước lặng
khi ánh sao trời trong veo pha lê
tôi nâng niu từng phút giây qúy giá
nhấp ngụm trà
nắn nót một dòng tên
  
Angelonia
tôi khắc tên Angelonia
lên khắp miền yêu thương
hương Dạ Thảo trong vườn tôi thơm ngát
em Dạ Thảo cho sóng lòng tôi thêm dào dạt
cho tương tư rót mật xuân hồng
  
Dạ Thảo – Angelonia bước ra từ trang nhật ký
sống động và dịu dàng
sóng sánh hạt mưa
vương lên tóc tôi giữa khuya thức giấc
hoa cân bằng tự nhiên với mùi thơm xạ hương
em cân bằng tôi, chín chắn đời thường
 
Dạ Thảo hương
Angelonia
tôi đã đi hơn một phần ba cuộc đời
gặp ra^’t nhiều người
yêu quá nhiều nơi
nhưng vẻ đẹp dịu dàng của em khiến lòng tôi thổn thức mãi không thôi
tôi tưởng tượng ngón tay em xinh trên phím đàn organ ngân nga giọt nhớ
tôi hình dung em qua từng trang vở
lại thấy mình quay trở về cái thuở học sinh
rồi ngờ nghệch trách mình
đã gặp em đâu mà hết thương đến nhớ
 
xin nâng niu loài hoa có cái tên vời vợi Angelonia
xin được lắng nghe  em sóng sánh những nốt đàn ngân xa
dìu tôi êm êm vào giấc ngủ . . .
 .
vtnm
Tây Úc 17/2/2011
.
.

GỬI NGƯỜI TÌNH THƠ

.

đã bao lâu rồi chưa lên Đà Lạt hỡi anh

ngắm ánh sao đêm cho sương choàng qua vai đẫm ướt

phố núi yêu kiều chỉ một mình ta

em kiêu sa thoáng qua rồi vụt mất

  

em kiêu sa nhưng là em có thật

giữa bộn bề chật chội mê say

giữa biển người hôm nay

khuôn mặt ai dừng lại

trong tim anh nẻo cũ vui vầy

  

em hái trộm nhành anh đào rất hồng

gửi người tình thơ – tri kỷ mộng mơ

tháng hai dửng dưng xa lạ

Đà Lạt trút vào anh dăm kỷ niệm rất gầy

  

người tình thơ ghé vào quán mơ

rồi nhón gót ra đi

dấu đôi mắt buồn phiền

khiến giọt sương mộng mị

 

bằng hữu tọa đàm trên đỉnh thác Bopla

gửi tặng anh nhành hoa

em – Đà Lạt hiền hoà

.

Tây Úc 15/2/2011

vtnm

Bài đăng trên TRI ÂM CÁC, bê về cái còm của thi sĩ Thuận Nghĩa (còn được biết đến dưới cái hiệu ĐỒ GÀN) và chị Lan Anh

1.

Bài thơ rất nhiều tâm trạng, và cảm xúc của tác giả được diễn cảm rất thật, làm cho người đọc có cảm giác như được “chạm” vào một miền ký ức rất ngọt ngào của Cao Nguyên.
Thơ có phong cách hiện đại, không chú trọng về vần điệu, chất liệu làm nên cấu tứ của bài thơ là cảm xúc có thật từ rung động tâm tư của tác giả. Vì vậy mà bài thơ có dấu ấn truyền cảm.
Nhưng (lại nhưng). Với thể thơ hiện đại này. Như Mai nên lưu ý hãy cô động ý tưởng, tạo thành cấu tứ cho bài thơ có sức công phá mạnh vào cái “chai lỳ” của người đọc. Thể thơ này chỉ thích hợp với những ngôn ngữ có tính chất “vũ lực”, không thích hợp với những ngôn ngữ “yếu mềm”
Hì hì…năm mới mà đã va chạm rùi

(Thuận Nghĩa)

2.

Vẫn là Em đó Như Mai
Dẫu là xa ngái vẫn hoài tình quê
Người xa lòng lại trở về
Đất trời Đà Lạt mê tình người xa!

(Trương Lan Anh)

^^

CHÚC EM KHOẺ MAU

 

  
ngày em ốm
tôi mang chiếc đũa thần
đặt ngay dưới gối
chiếc đũa thần nằm yên như người có lỗi
nơi này không là chốn thần tiên
  
ngày em ốm
mặt trời cũng trốn biệt
tuyết trắng thêu viền thành chiếc chăn bông
tôi khoác lên mình rồi mở cửa đi rong
mang cái lạnh xa thật xa em nhỉ
  
ngày em ốm
tôi thủ thỉ thì thầm một mình
lời chúc em mau khoẻ
tôi thêu tên em lên bức tranh đã được ai đó vẽ
bức tranh rực rỡ sắc màu
  
rồi chim sẽ lại hót vang trời
tuyết thu mình, chiếc chăn bông tan mau
tôi nhìn vào ánh mắt em thật lâu
thấy đôi tình nhân nhảy điệu valse rất khéo
  
ngày lễ tình yêu
tôi dệt lên những vần thơ
có hình viên kẹo
ngọt ngào chúc em khoẻ mau
 
  
vtnm
13/2/2011
.
 
 
 
 

CHO THUẬN (2)

 

 
Chào Như Mai,lâu rồi không gặp bạn.Ở bên đó ăn tết có vui không,bạn viết một bài về cái tết của những người Việt xa quê và của cá nhân bạn đi,viết thật vào nhé,mình đợi. (Thuận)
 

 

 

Thuận ơi Tết rồi cũng đã qua

Tôi nhớ Tết quê nhớ vậy là

Con tôi đúng dịp vào mẫu giáo

Bên này yên lặng chẳng cốm hoa

 

Tám năm đón Tết có gì đâu

Có nhớ, tất nhiên, nhớ mẹ già

Thương đàn cháu nhỏ mong cô chú

Thương tôi mặc niệm giờ khắc qua

 

Ký ức đẹp rồi cũng bỏ tôi

Bỏ tôi chơ chỏng giữa  đời thôi

Hiện tại, tương lai tôi bám lấy

Rong rêu quyện nối khói lam gầy

 

Thuận chào đón Tết dạo đó đây

Tôi rằng chúc Thuận vui mỗi ngày

Không nơi nào đẹp như bên ấy

Xuyên thẳm sương mù sẽ hiểu ngay 

 .

vtnm 8/2/2011

 

xem múa lân

THÔNG

 

.

một mai thức dậy thấy mình trơ trọi giữa sa mạc hoang vu

không người thân, không cây xanh, không mái hiên râm mát

hơi thở cũng chẳng phải của mình, e rằng hồn đi lạc

quờ quạng bên nào cũng trống vắng như nhau

 

chỉ bốn mươi cây số thôi có thể mình cũng đang thất thần ngơ ngác trước sau

như biển người nháo nhào kinh hãi

lửa bùng cháy rừng rực thiêu tan loài cỏ dại

sáu mươi bốn căn nhà bỗng chốc hóa tro bay

 

khi thức dậy bình minh vẫn chiếu sáng trên tay

tiếng chim hót thanh tao trên hàng dương liễu

mây vẫn trôi tưởng đất trời giao hòa êm dịu

tin dữ kéo về ngạt thở, thất thần, và đau

 

một mai thức dậy không dấu chân người  như chưa từng có cả đêm thâu

kỷ niệm ngày xưa tưởng chừng không bao giờ phai mất

tưởng chừng ôm cả non sông mang về nhà mà cất

sắc sắc  – vơi đầy – ẩn hiện – không không

 

Luẩn quẩn u buồn biết bao giờ mới thông?

.

A Roleystone home is engulfed by a bushfire.

 

Đám cháy cách ở Perth, không ai thiệt mạng nhưng khá nhiều nhà bị thiêu rụi. Cũng ngày này (7.2) năm trước, Victoria chứng kiến vụ cháy rừng với 173 người bị thiệt mạng. Hôm nay hiệu trưởng trường  NM vắng mặt vì ngôi nhà của ông nằm trong khu vực cách đám cháy 1km.

(một số vụ hỏa hoạn trước đây có nguyên nhân từ kẻ thô thiển vô tâm nào đó đã cố ý gây cháy)

PHỐ

 
 
 
 

Ngày xưa tôi viết về ước mơ
Những điều ước giản dị
Hôm nay tôi sang nhà người bạn dễ thương không có giàn thiên lý
nhưng có một điều ước rất mực trang nghiêm

Người bạn tôi dạo qua khu Thủ Thiêm
Ghé Phú Mỹ Hưng chớp vài tấm hình của phố
Nơi thênh thang nhà cao tầng – thời trang xe cộ
ẩn sau nỗi buồn ban trưa

phố là phố thanh lịch
phố là phố đón phố đưa
phố là phố chỉnh chu
phố của mùa thu không lá vàng rơi trên vỉa hè rất vắng

phố là phố thầm lặng
phố của trở trăn nhọc nhằn bắt nhịp – phồn vinh
phố là phố không lưu dấu chân lâu của những nhịp thở bụi bặm từ sáng bình minh
phố là phố chẳng đón ai trở về sau một ngày dài sải chân rao giấy số

Điều ước đơn sơ của ngày xưa cõng tôi qua bao lần hội ngộ
nhìn nhau thôi chẳng nói được nên lời
để mỗi lần bắt gặp từng nụ cười rất thật thà trên môi
tôi thả rơi nỗi hoài nghi vào phố

nghe liêu xiêu bóng đổ
như tôi mãi liêu xiêu ở mãi tận chân trời
nhớ buổi chiều bạn sải bước dạo chơi
trót để quên một điều ước giản đơn trên phố

VTNM

25/1/2011

 
 
 
 
Ảnh của Mô

LÀ EM . . .

 

  

 
  
  
  

Là em, là em , là em

là em của nồng nàn, là em tha thiết

là em cài nụ hồng trên môi

dõi mắt trông biền biệt

ưu tư và lụy phiền

  

là em, là em thôi, rất hiền

có khi buồn cũng khóc

là em, là em gánh giấc mơ nặng nhọc

trên đôi chân nhẹ tênh

là em của lênh đênh

trong màu mắt anh có còn không, đắm đuối

  

em gói mùa xuân dấu vào hộp tuổi

xóa đi những vết chằng

em hái tặng anh nụ hôn vĩnh hằng

đặt vào trong túi áo

để em nghe trái tim anh lạo rạo

riết róng nhịp tình gần

  

là em, là em bần thần

mấp máy lời tạ lỗi

đường chân trời còn xa có gì đâu phải vội

lâm li vết thương lòng

ngọc ngà nỗi nhớ mong

tuấn tú đường tơ, mơ màng thác gọi

  

là em, là em thôi, một đợi

là em, là em thôi, hai chờ

là em chỉ có trong thơ

là em, là em giữa hai miền quên nhớ

là em, là em hóa nụ hôn rực rỡ

trốn vào túi áo của anh

.

 

vtnm 3/2/2011

.

ĐÓN TẾT

 
 
 
  
Bố và anh Hai lên đường về quê
đêm cuối năm Đà Lạt lạnh quá chừng quá đỗi
gió thốc mái tôn gió gào gió dỗi
luồn vào khớp Mẹ nghe nhức nhối trong con
 
mùa xuân này con đón Tết online
đón Tết qua phone nghe tiếng Mẹ ấm trong hơi thở
đọc thơ bạn đó đây yêu mùa xuân lách khách cười hớn hở
con trai con hồn nhiên chưa biết Tết quê mình
 
hoa Đà Lạt rực rỡ tỏa hương xa
rau củ tươi non mang về quê làm quà chúc Tết
Mẹ đùa rằng Bố khuân cả Đà Lạt ra quê trông cũng khoẻ ra phết
chị Dâu và anh Tư lo giúp mẹ thắp nhang cúng kiếng ở trong nhà
 
bao lâu rồi mọi người đón Tết ở phương xa
riết rồi cũng quen xem như nơi đâu cũng là quê là nhà Mẹ nhỉ
ba ngày Tết chỉ ước gì cả nhà mình cùng bên nhau hoan hỉ
các Cháu nhận lì xì, con trai con tha hồ cười tít mắt vì vui
 
Đà Lạt mùa này dập dìu du khách đến từ muôn nơi
xin Mẹ đừng buồn, đừng ngóng tìm tụi con trong đoàn người rảo chân trên phố
rồi tụi con sẽ về, dẫu mùa xuân đã qua, rồi mình cùng hội ngộ
rồi tụi con sẽ về ôm lấy mẹ của con
  
bao năm rồi con đón Tết online
may mà vẫn còn nghe nàng xuân khều lanh canh trong trí nhớ
may mà vẫn còn nghe hơi ấm của mẹ qua phone trong từng nhịp thở
bên khung cửa xứ người lặng lẽ một nụ mai
bên khung cửa xứ người nỗi nhớ xẻ làm hai
 
 
 vtnm 28/1/2011
.
.
 

.

ĐÊM

 

Đêm

ta chạm bóng mình

hình như là gió

tự tình lao xao

 

Đêm

chân bước thấp cao

ngẩn ngơ lối rẽ

đếm sao trên đầu

 

Đêm

dấu phép nhiệm mầu

tiếng ai thủ thỉ

kéo nhàu giấc mơ

 

Đêm

chị thức làm thơ

ca khuya chạnh buốt

miền bơ vơ trầm

 

Đêm

giun dế thì thầm

hồi chuông lảnh lót

nảy mầm chồi xanh

 

Đêm

va đập lanh canh

bập bùng ngọn nến

mùa hanh hao gầy

 

Đêm

mây hứng đầy tay

sương khuya đẫm ướt

anh say giấc nồng

 

Đêm

mơ vẽ rắn rồng

đợi ngày giăng nắng

má hồng như mai

.

 VTNM

14/1/2011

.

NGƯỜI CON GÁI CỦA HUẾ

Thành kính phân ưu cùng gia đình nhà thơ Võ Quê

 

 

Người con gái của Huế ôi rất dịu dàng
Người con gái của Huế ôi rất đảm đang
Tóc thả ngang vai, mặt trái xoan bầu bĩnh
Nữ sinh Đồng Khánh, tà áo trắng thướt tha
 
Người con gái của Huế ôi rất nhu mì
Người con gái của Huế vén khéo, nết na
Tiếng giảng bài ngân nga vang sân trường sư phạm
Dòng văn thơ trong ngần loang phố thị, làng xa
 
Người con gái của Huế ôi chao rất hiền
Người con gái của Huế mặn mà, thủy chung
Trọn vẹn nghĩa nhân, ấm lòng phu tử
Kín đáo, gọn gàng, lời nhỏ nhẹ như ru
 
Người con gái của Huế “Ăn Hương Mặc Hoa”
Người nghệ sĩ lặng thầm thổi thi ca vào ẩm thực
“Trò Chơi Dân Gian Của Thiếu Nhi” xưa nhạt nhòa lạc thất
Bỗng quay về hội ngộ vui vầy trong tập sách dễ thương
 
Người con gái của Huế tung tăng dạo chơi
Gửi lời yêu thương tha thiết muôn nơi
Này là Tết Sài Gòn nhớ Huế
Này là Tết quê nhà lần đầu đón công chúa  – cô dâu
 
Người con gái của Huế nay lại về đất Huế
Gửi tiếng lòng mình trong câu chữ bâng khuâng
Gửi tiếng lòng nhẹ tênh vào cơn mưa phía trước mùa xuân
“Người thân ơi! Bạn bè ơi!”
Người con gái của Huế mĩm cười vẫy tay chào lần cuối
 
Chị kính yêu ơi
em chỉ là người dưng chị chưa từng nghe tên nghe tuổi
Một độc giả tình cờ
bỗng thấy mình như hoá thành hạt bụi bé dại ven sông
bỗng thấy mình biết qúy trọng từng giây phút một mình hay giữa phố đông
người ở lại, ngẩn ngơ, người ở lại
Giọt nước mưa cuối mùa còn đọng mãi trên mi
Người con gái của Huế vẫn thanh thản bước đi . . .
 .
 
Võ Thị Như Mai
Tây Úc 2h18′ sáng 7/1/2011
 .
Hai tác phẩm “Ăn Hương Mặc Hoa” (nxb Trẻ, 2004) và “Trò Chơi Dân Gian Của Thiếu Nhi” (nxb Trẻ, 2010)  của chị Võ Thị Tiểu Kiều (15/8/1953 – 6/12/2010)
 .

CHO NGÀY ĐẦU NĂM

 

dẫu chỉ là một buổi sáng bình thường nhất trong năm

nắng vừa đủ vàng – hoa thơm – cá quẫy

uẩn – hữu vỡ tan, cảm quan quên che đậy

khúc nhạc dạo không lời sao quá đỗi thiết tha

xin dừng lại Bàn Than nghe vị mặn gió biển luồn ran rát làn da

hạt cát trắng li ti lung linh màu lam  nhớ

sang Kỳ Hà hít giùm em ngụm thở

nhặt ốc Vú Nàng cho em thả phía bên này đại dương

hãy dắt em qua làng dệt chiếu cói Thạch Tân

trò chuyện cùng cô gái loay hoay phơi sợi ngóng sợi trông – gió mát

phảng phất nồi mít hông bếp nhà ai ngào ngạt

đừng quên kể về văn hoá Sa Huỳnh, chè Phú Thượng, quế Trà My

ngày hôm qua quá vội vàng – em đi

quên nắm chặt bàn tay chầm chậm thôi sánh bước

ngang qua người đàn ông lặng lẽ thả hồn trên trang sách sá gì dòng đời xuôi ngược

quên nhâm nhi một bài thơ rất tình

quên đọc lại dăm lần thư gửi từ rất xa

cho ngày đầu năm mảnh ký ức bồng bềnh thăng hoa

cái bộn bề của mênh mang ta tạm thời giấu trong sương trong khói

để sáng hôm nay chợt thấy mình mông muội

nhớ về Tam Kỳ trong chuyển động rất chậm của thời gian

nhớ về Tam Kỳ một nỗi nhớ xênh xang

 vtnm

1/1/2011

.

Ảnh internet

.

NHÀNH HOA LỘC VỪNG

  

Sài gòn khoát lên mình chiếc áo nhộn nhịp mùa Noel

 Nhành lộc vừng bạn trồng đỏ tươi khoe sắc

Màu hoa thiết tha được kết nên bằng những giọt nước mắt

Của một tình yêu thủy chung – truyền thuyết vẫn khắc lời

  

Nhành hoa lộc vừng bạn gửi vào email

Mang lời chúc hạnh phúc thăng hoa bình yên khắp chốn

Người nhắc người nghĩ về cội nguồn về nơi chôn nhau cắt rốn

Mùa nghỉ lễ phương xa chợt bớt lẻ loi buồn

  

Nghe bảo rằng Hà Nội cũng đẹp hơn

Bởi những chùm hoa lộc vừng đong đưa duyên dáng

Bên Hồ Gươm hoa dịu dàng tỏa hương thơm ngát

Dấu môi son ngọt ngào trôi bềnh bồng tha thẩn bên nhau

 

Cảm ơn nhánh hoa lộc rừng thay lời tỏ tình chưa biết gửi vào đâu

Những bông hoa li ti sáng tươi hoà vào màu xanh của lá

Thắp sáng một góc trời liêu xiêu phía bên kia biển cả

Sóng mũi cay cay cảm giác nhớ quê nhà

 

vtnm

25/12/2010

 

 

 

 

 

 

CHỢ TÌNH

 
 

hay mình cùng lên chợ tình Khâu Vai

lang thang một hôm

trộm ngắm đôi mắt long lanh thẹn thùa áo phẳng

khèn trống réo rắt du dương văng vẳng

vó ngựa

lục lạc

rượu nồng

khơi lại thuở còn yêu

khơi lại ánh trăng rằm

anh đánh đàn – em thêu

tay có chạm nhau đâu mà ngại ngùng bối rối?

 

buổi sáng tháng mười hai

đặt cốc nước chưa vơi

anh đi làm rất vội

linh lan rất gầy khép cửa tỏa hương

 

em đã quên hàng dương rợp mát con đường

quên buổi chợ quê nôn nao hàng tôm hàng cá

quên người lính hát nghêu ngao giữa trời sao sáng tỏa

quên bờ đá không dấu chân người rêu phủ xanh um

 

chú tiều lum khum

trên đồi nhặt củi

em gieo may rủi

đếm lá trong vườn

 

“à ơi

bên kia tít tắp đại dương”

có một dãy nhà lặng lẽ

lời ru con trẻ

chỉ còn là ký ức khó phai phôi

 

anh rất hiền của em ơi

quê hương em ở xa nên anh là tất cả

hoài niệm một ngày về cứ lã chã mặn môi

hay mình cùng lên chợ tình xa xôi?

 
vtnm
Tây Úc 21/12/2010
.
Ảnh internet
.
.

VỀ VỚI ANH NHA EM

.

Tặng Diệp – Chinh

Anh lớn lên từ rơm rạ đồng khô

Từ những ngày khoai sắn độn cơm

hái đọt rau lang sau vườn, chấm ruốt

Đêm trung thu hát hò rước đuốc

Vất vả lo toan, mẹ dành hết phần mình

 

Anh lớn lên khi đất nước thanh bình

Quê hương trên đà đổi mới

Bắt đầu biết đi xa

nhưng dừng chân nơi nào cũng vội

Mẹ vẫn không ngừng gánh hết khổ đau

 

Bất chợt giữa phố xá Sài Gòn mình nắm được tay nhau

Cho anh nhìn vào mắt em đắm đuối

Cứ để mùa xuân ơ hờ đếm tuổi

Cứ để anh theo em đến cuối đời

 

Mẹ nở nụ cười  hiền hoà

Em dịu dàng, hạnh phúc tràn lên môi

Về làm dâu nhà anh, em nhé

Mùa thu Sài Gòn rộn ràng

Em hát bài tình ca rất khẽ

Sóng lòng anh dạt dào, cảm động đến lao xao

 

Con gái Sài Gòn không đội nón quai thao

Mái tóc dài thơm hương thành phố

Lùa bàn tay vào nghe mát cả ruột gan

Về với anh nha em

mình cùng nhau hát điệu lý tình tang . . .

 

26/7/2010

vtnm

.

Diệp – Chinh, lễ cưới diễn ra tại SG ngày 1/8. Diệp thì quá tuyệt còn Chinh thì quá chuẩn, không thể nói gì hơn về một cặp cực kỳ đẹp đôi này. Thương chúc hai em mọi điều tốt lành

.

.

BÀI LỤC BÁT DUY NHẤT

 

     

Hình như người vẫn như xưa

Hình như mắt biếc đong đưa nụ cười

Chuyển mùa lá nõn xanh tươi

Quạnh hiu là bởi dế lười ca thôi

 

Em về khua bớt đơn côi

Gieo câu lục bát đãi bôi nỗi lòng

Dường như bưởi đã trổ bông

Dường như mưa ngớt, mênh mông hướng này

 

Nhập nhằng ký ức tuột tay

Ngờ đâu quên bẵng những ngày xa xăm

Thưa rằng có dịp về thăm

Vết thương màu nhớ gửi trăm cánh chuồn

 

Ủ mềm kỷ niệm rồi buông

Dặm trường mê mải, có buồn – cũng hay.

 

vtnm

     18.4 – 15.7.2010

 

  Ảnh Diệp Anh

.

.

 

ĐIỀU ƯỚC GIẢN DỊ

 

“Trong cuộc sống con người có bao điều mơ ước, có người ước cao sang, có người ước đơn giản, riêng tôi, tôi chỉ có một mơ ước giản dị là sớm được tới chốn Đào Viên, nơi đó ko có sự bon chen và ganh ghét, tôi chỉ thấy những con người lao động chân chất thật đáng yêu, ở nơi đó tôi tìm được chốn bình yên, và một điểm tựa vững chắc và tôi sẽ đi hết con đường mà tôi đã chọn, nơi những giọt nắng cuối cùng đọng lại bên thềm nhà” (Võ Hương Mai)

 

ĐIỀU ƯỚC GIẢN DỊ

 

 (mến tặng Võ Hương Mai)

.

 khi tôi chập chững nói cười

 vô tư như chiếc lá

 lá rất xanh và mây rất xanh

 ước mơ tôi lấp lánh màu hồng

 hồng như nắng sớm

  

khi tôi biết mùa thu còn đọng những giọt nước mưa lớm rớm

 tay mẹ rất gầy và trán ba nhăn

 tôi chợt thấy mình biết tư lự và bớt tung tăng

 trẻ con ngoài kia cần tình yêu chở che

 tôi – trong vòng tay ấm

 khi ấy ước mơ tôi ướt đẫm

 một nỗi buồn không tên

  

khi  đất nước tôi trong thời bình cũng lắm lênh đênh

người ăn quá no kẻ co ro chiếu rách

 dòng chảy tâm tư trong tôi  không còn liền mạch

 ai đó bảo rằng thơ tôi quá đắng cay

 bềnh bồng trong cõi tạm sáng láng mà như kẻ đang say

 vay một đời đến khi nào thì trả

 ước mơ tôi như cánh diều trong chiều tơi tả

 trẻ con vô tình làm rớt lại trên mấy ngọn tre

  

vào một ngày hè

 trong tiếng ve ngân

 tôi nhặt được điều ước giản dị của chị

 lòng khắc khoải, bâng khuâng

 giọt nắng trong veo mảnh mai bên hiên vắng

 

vtnm 9/7/2010

 

Photo Diep Anh

.

.

 

CÔ GIÁO VÀO MÙA THI

 
 
Viết cho Lai 
  
 
  
Cô giáo vào mùa thi
 
 Hồi hộp đến lạ kỳ
 
Như học sinh cuối cấp
 
Lịch trình – cẩn thận ghi
 
  
Được phân làm giám thị
 
“một”, “hai” hay “hành lang”
 
Cô nghĩ ngợi miên man
 
Dặn lòng đừng sơ suất
 
  
Một năm dài tất bật
 
Bài giảng vang sân trường
 
Hương thắm vương bên đường
 
Miệt mài trang giáo án
 
  
Miệt mài trang giáo án
 
Mùa xuân nhạt nhòa trôi
 
Thu, đông, mưa mặn môi
 
Sầu luênh loang trần thế
 
 
Cô giáo vào mùa thi
 
Chợt băn khoăn lạ kỳ
 
Trọng tâm – ôn thiệt kỹ
 
Mong trò bình tĩnh thi
 
 
vtnm 3/7/2010
 
 
 

Ảnh Diệp Anh

.

 

NGẪM TÁC PHẨM ĐOÀN LÊ

 
 
 
Bức tranh khỏa thân bên khóm hoa ngọc trâm
 
 Bầu bạn cùng ông tháng ngày đơn độc
  
Lộc non quyện hư danh
 
 Tát biển, vượt non
 
 tiêu thời gian chi li dè dặt
 
  
Những khuôn mặt dịu dàng, dễ chịu đến trong mơ
 
 Lộc non hoá tro tàn chơ vơ
 
 Phủ xám say mê
 
 nhện giăng 
 
rối bời bời giá vẽ
 
   
Xót xa đường ngôi rẽ
 
 Suối tóc, vai trần, nào có thong dong
 
 Bức tranh cuối cùng
 
 gom nỗi buồn thổn thức chảy thành sông
 
 thành phút, thành giây
 
 ôi nghĩ gì cho hết
 
   
Đếm nhịp tim nhọc nhằn, chịt chằng dấu vết
 
 Phảng phất hương ngọc trâm mỹ miều
 
 khắc khoải chiều
 
 độc mộc
 
  thuyền trôi
 
 
 vtnm 2/7/2010
 
 
 
tranh của nữ nhà văn, hoạ sĩ Đoàn Lê (ảnh từ internet)
.
.

VIẾT CHO NHỮNG CUỘC CHIA TAY

 
 
 
  
Màu nắng nhuộm vòm mây lên mái tóc
 
 
Giọt hoàng hôn lặng thầm chót vót trên mi
 
 
Tâm thức nhuộm màu chia ly
 
 
môi cười – nỗi trở trăn của sóng
 
 
Tiếng còi tàu vọng lại từ mờ xa
 
 
 
 
  
Ngày hôm qua lượm rơm chờ mùa đông bện chổi
 
 
Sắp xếp tinh tươm những nỗi buồn chật chội
 
 
Vai nặng tình gom hết thảy bơ vơ
 
 
Từ phía thượng nguồn, thanh củi trôi bâng quơ
 
 
 
  
Lần cuối chạm tay nhau, anh bước đi nhẹ hẫng
 
 
Phượng bên đường rực rỡ vô tư
 
 
Em  nhặt nhạnh trang thư, anh nhẹ nhàng cài lên tán lá
 
 
Rơi vào bụi chiều, óng ả những nụ hôn
 
 
 
 
  
Rơi vào bụi chiều
 
 
mười năm
 
 
kể từ ngày cô thiếu nữ giặt áo bên thôn
 
 
Gần mười năm ngón tay gầy đeo nhẫn
 
 
Màu hoàng hôn loang vệt dài bất tận
 
 
Lật một trang đời
 
 
gấp lại
 
 
dấu trong nhau
 
 
VTNM 27/6/2010
 
 
 
Ảnh Diệp Anh
.
.

CHUYỆN LIÊN QUAN ĐẾN NÀNG

  

  .
 
 
  
1.
 
Trong giấc mơ nàng thấy mình trượt chân ngã xuống sông
 
Dòng nước bảng lảng hơi sương không đò không khách
 
Miên mang dội vào thênh thang như níu thanh gỗ mục
 
Anh có kịp thời đánh thức nàng không?
 
  
2.
 
Nếu như mùa thu năm xưa bạn đừng trêu nàng là tiểu thư
 
Thì ngày nay biết mấy ai còn nhắc?
 
Phiêu diêu thuộc về kẻ lang thang giữa muôn ngàn hoa thơm khoe sắc
 
Tiểu thư chẳng dám hé môi cười.
 
  
3.
 
Trái tim đập rộn ràng của một tấm lòng vàng
 
Gửi sang mùa đông giá băng của  nàng những thông điệp rất tươi
 
Mặt trời dạo qua ngày, cho trăng sao rạng ngời, cho đêm lấp lánh
 
Kim gìn giữ một hành tinh*
 
ôi cái đẹp muôn đời của người đàn bà sóng sánh
 
Hồi hộp mong tiếng khóc lần đầu.
 
  
4.
 
Vì nàng có thể trải lòng nông sâu
 
(dầu chẳng dễ dàng gì
 
trút cái – nàng – gọi – là – khổ – tâm lên người khác)
 
Tự bản thân mình không phải làm người lính về hưu lẻ loi đứng gác
 
Sẻ chia là biết thương mình.
 
 
VTNM
14/6/2010
* ý thơ Lê Minh Quốc
.
 
 

Hoa cuoi

Ảnh Diệp Anh

.

.

MẢNH ĐỜI ÂM U

.
.
 
   
Và thế là mưa 
 
Mưa buồn mưa rơi trên phố
  
 Dáng ai gầy trong hoàng hôn buốt lạnh
 
Chạnh thương bạn mình dòng thơ rịn mồ hôi
.
 
   
Và thế là thôi 
 
Qua rồi những lần bối rối 
 
Hoài cảm như dòng hải lưu 
 
cuốn trôi mỗi người rất vội 
 
Thành phố chập chờn 
 
bất định như rêu
.
   
 
Và thế là đêm 
 
Đâu rồi tiếng gà cứ vài canh lại gáy 
 
Bà lưng còng chụm rơm 
 
đun ấm chè xanh 
 
mơ màng khói lùa lau sậy 
 
Tiếng trẻ trở mình 
 
khóc ré đòi mẹ ru
.
   
 
Và thế là mảnh đời âm u
  
Giây leo nào quấn quanh
 
ngăn hồn đừng bay mất 
 
Nhớ quê là điều rất thật 
 
Gửi gió thanh tao 
 
xin một chút nắng hồng …
 
 
VTNM
28/5/2010
.
.
Ảnh Diệp Anh
.
.
.

DẶN BỐ

 
  
  
Chầm chậm thôi bố ơi
 
Hãy đợi mẹ nắm lấy bàn tay con bé xíu
 
Mình tung tăng giữa khi trời rất dịu
 
Qua hết đoạn đường gập ghềnh
 
biển sẽ hiện ra.
.
  
Dấu chấm ngoài kia
 
là con thuyền
 
qua sóng cả bão xa
 
Trong bình yên
 
thuyền nghĩ gì bố nhỉ?
.
  
Con yêu thương bao điều dung dị
 
Yêu ánh mắt bố xót xa buồn khi con ngã thật đau
 
Yêu giây phút cả nhà mình cùng thổi nến bên nhau
 
líu lo như chim non
 
bố đón con về sớm
.
 
Bỏ thuốc thôi bố ơi
 
Nụ hoa mùa đông bên đường hé chớm
 
Khói thuốc tưởng ấm lòng
 
nhưng chả tốt gì đâu
 
Bố không phải ra ngoài sân mà đứng thật lâu
 
nghe gió xoáy lô xô trên mái ngói.
.
 
Bố ngoan nào nghe những lời con nói
 
Tiếng Việt phải luyện đều
 
học theo con hàng đêm
 
Nói từng lời mỗi ngày phải rõ thêm
 
Đừng biếng lười câu lời đâm líu ríu
.
 
 Bố hãy nắm bàn tay con bé xíu
 
Dẫn con đi
 
qua gian khó cuộc đời

.

VTNM
25/5/2010
 
 
 .
 
.
.
.
 

THƠ ….TÌNH TỐI CHỦ NHẬT

 
  
 
 
Hôm nay em đọc được một câu rất hay
 
rằng
 
“Nếu mọi nỗi sợ hãi của bạn mang tên Paris
 
thì hãy chọn đó là nơi đầu tiên bước chân bạn đặt tới”
 
.
Anh đoán xem
 
giữa trùng trùng non sông vời vợi
 
Có nỗi sợ hãi nào
 
mang tên một loài hoa
 
nhấp nháy trong không gian bao la
 
dằn vặt em
 
vào một đêm cuối tuần
 
lặng yên hơn mọi lúc
 
.
nếu những câu thơ
 
tạm gọi là của em
 
không còn nơi tá túc
 
Em sẽ lên đường
 
đi tìm nỗi sợ hãi của mình
 
  .
Này anh
 
hãy cẩn trọng
 
vì có thể em sẽ đặt vào lòng bàn tay anh
 
một chiếc lá rất tỏ bằng thuỷ tinh
 
Đừng vội nhìn vào
 
vì có thể anh sẽ thấy tâm tư em ở đó
 
.
Em nhát gan như một con dế nhỏ
 
và hiền lành như một cọng cỏ rất xanh
 
Nỗi sợ hãi của em ơi
 
xin đừng bao giờ là  … anh!
 
   
VTNM
tháng 3/2010
.
.
.
 
 
Ảnh Diệp Anh
.
.
.
.
 

SINH NHẬT

 

  

Hình như nơi ấy mùa này có những cơn mưa

Đến bất chợt và ra đi cũng chóng

Phượng chớm đỏ, ngoài cửa lớp, vẫn còn lưa thưa lắm

Lú nhú trên cành, mơn mởn lá non

 

Ở bên này giữa thung lũng chon von

Không sắc tím bằng lăng, không hoa học trò vấn vương trong mắt

Trắng một vùng, miên man Linh Lan lung lay

Lướt nhẹ lên đồi, đôi cánh nhạn bay bay

 

Nắng non tháng năm thơm rất dịu dàng

Gió ru tháng năm không nồng nàn quá mức

Có một người bước ra từ khoa văn rải thơ trong đất

Điềm nhiên xanh, cỏ biếc môi cười

 

Sinh nhật tháng năm

Gủi yêu thương vào bím tóc dài

với đôi má hồng của tuổi mười tám rất tươi,

vào cái nháy mắt vu vơ của cậu học sinh cuối cấp

Luyến lưu mang nghĩa rất đằm

 

Đi tìm một khoảng lặng để được trầm ngâm

Đôi khi cuộc sống chẳng như những điều ta còn nhớ

Một phút yếu lòng, một phút giây không cần nguyên cớ

Gieo thêm một vần

Họa mấy dòng

sẽ rất cô đơn

 

Có những khoảnh khắc chỉ hoà tan vào máu thịt một lần không hơn

Dòng chảy suy tư âm thầm trêu phạm trù cảm xúc

Rừng hoa Linh Lan hòa chung nhịp nhớ nhung kết thành ca khúc

cho hành giả nghiêm trang khe khẽ hát trong chiều

 

Năm mươi lăm cái mặn mà

và thế là có một mùa quá đỗi thương yêu!

.

VTNM

4/5/2010

.

.

.

.

EM PG* DỄ THƯƠNG

 

 

“Úm ba la”

Mười ngón tay em đan

che mắt anh

năm mười giây thảng thốt

Này là Nhung, là Huệ, là Mây

Gọi đúng tên anh thưởng em ngay

Coco Chanel hay là hương bồ kết

quyện lấy em

ôi suối tóc rất dày.

  

Qua hết một ngày mệt nhoài

anh  nghe lòng nhẹ nhõm như bóng bay

Nhâm nhi một li

để được thấy em

loay hoay trong đèn sao nhấp nháy

Em là PG dịu dàng đến vậy

Sinh viên năm nhì

mỹ miều chi nhiều

cho anh ngất ngây.

  

Một ngụm Hennessy

mặt trời ửng hồng

anh chưa kịp chạm môi vào thành cốc

đã chếnh choáng men say

Cần đợi gì đến khi em thánh thót

Đừng nghĩ rằng em đong đưa mật ngọt

Phong cách hài hoà, nhã nhặn đến là yêu.

  

Anh như được thấy mình

thong thả dạo trên phố tịch liêu

ngay giữa chốn phồn hoa 

xuyên qua từng ngõ ngách

Quán bar không em

quán tiêu điều không khách

Vắng em

anh lẳng lặng về nhà

  

Dĩ nhiên điều này chẳng bao giờ xảy ra

Em hiện hữu với môi son nhan sắc

Đoan trang huyên náo thị thành

Chở ước mơ đến một tương lai xênh xang

Rồi em sẽ ra trường

Em thành đạt trên buớc đường thênh thang!

 

VTNM

15/5/2010

.

 

Ảnh sưu tầm

.

*PG (Promotion Girl)
 PG  là những cô gái trẻ trung xinh đẹp, kiêm nhiệm nhiều công việc, từ việc đứng giới thiệu sản phẩm, bán hàng khuyến mại, người mẫu tóc, giới thiệu game online thậm chí làm MC. Được coi như bộ mặt của sản phẩm, việc tuyển chọn PG cũng rất khắt khe, và một trong yếu tố đầu tiên để tuyển PG là phải lựa chọn những cô gái cao trên 1m65, mặt mũi ưa nhìn, khả năng giao tiếp tốt”
“Thu nhập cao, ăn mặc như người mẫu và làm việc ở nơi lịch sự – đó là những gì người ta có thể hình dung về những cô gái làm nghề PG”
 ” Nhiều cô bé tính tình hiền lành, nhút nhát, chỉ sau vài show tham gia làm PG đã trở nên nhanh nhẹn, hoạt bát. Đó là chưa kể những bài học sống động về vốn sống, kinh nghiệm quản lý, tiếp thị… mà chưa chắc gì nhà trường đã cung cấp được. Rất nhiều bạn gái nhờ làm PG đã tạo dựng được các mối quan hệ tốt khi ra trường.”
.
.

TÂM TÌNH

 
  
 
Sinh nhật bạn mười chín tháng năm
Tôi nóng vội nên gửi thơ hơi sớm
Mà cũng phải, bạn sinh chi nhằm ngày lễ lớn
Người ta sẽ chỉ nhớ về vị lãnh tụ kính yêu
 .
Người ta có thể sẽ nhắc đến Trương Gia Bình,
ông hoàng kinh doanh của FPT rất siêu
Anh ta một thời làm rể rất kiêu ở nhà cụ Giáp
Tôi đùa thôi, bạn sẽ bên bao người thân ấm áp
Và những người dưng, có cả tôi, chẳng ngại chúc mừng
 .
Cũng ngày này, năm Năm Bốn Mươi Sáu xa xưa
Lẩn đầu tiên thiếu nhi Hà Thành đến Phủ chủ tịch
tặng hoa nhân ngày Bác Hồ tròn năm mươi sáu
Cả trăm ngọn cờ thay nhau tung mình trên bến Hiền Lương đổ máu
Làng Kế Môn đã lừng danh với nghề Kim Hoàn hiển vinh
   
Tôi lại lòng vòng với những sự kiện trong ngày bạn sinh
Chỉ đơn giản muốn nói rằng tôi qúy bạn nhiều lắm
Chẳng biết đến bao giờ mới được ra Quảng Nam mà ngắm
Non Nước bao la rất nặng nghĩa tình
.
 Mà chẳng sao, có thể rằng, tôi đành mãi lặng thinh

viết những câu không đầu không đuôi về quê hương chẳng gần trong tầm với
Bạn có thể nào kiên tâm mà ngóng đợi
Thi thoảng dăm câu thơ tôi bất chợt ùa về
 
Tôi chỉ có ngôn từ để thấy mình còn tồn tại giữa hư thực tỉnh mê
Mượn cớ ngày sinh để tỉ tê trong một chiều rất vắng
Cuộc sống có thể sẽ trôi qua nhiều giờ yên ắng
Tâm sự đôi câu chắc bạn chẳng chối từ  

Mùa đông đến rất gần – mùa đông lắm suy tư!

 VTNM

9/5/2010

 
 
 
 

Ảnh Diệp Anh

.

CHỚP MẮT

 

 

 

Chớp mắt thấy mình là cơn gió

Lùa vào mái tóc bồng bềnh mây

Lật trang giáo án khuya trăng tỏ

Hôn phớt nhân gian một điệu hò

  

Chớp mắt thấy mình là viết đỏ

Nép hờ túi áo phập phồng run

Uống từng lời giảng say hồn cỏ

Lướt nhẹ câu văn của học trò

  

Chớp mắt thấy mình là hạt sương

Long lanh trên lá điểm tơ vương

Mặt trời chiếu rọi khoe muôn sắc

Ve vuốt câu thơ sáng đến trường

 

Chớp mắt thấy trăng, trời, gió, mây

Dệt lên khúc nhạc dạo mê say

Chớp mắt sao đời tươi đẹp quá

Tương tư đốt cháy mảnh tình gầy

 

VTNM

11/4/2010

.

.

Blog at WordPress.com.

Up ↑