GỬI NGUYỄN HỒNG NHUNG

 

Giữa chồng bản thảo ngổn ngang
Những định lý, triết học, bản dịch dở dang
Giữa những giai điệu mùa thu
Và bản nhạc Pháp anh cầm cây đàn da diết hát

Nỗi đau len lỏi vào đêm
Đánh thức giấc ngủ vốn không mấy an lành
Nỗi đau nén chặt nơi lồng ngực
Và bung
Muốn nói một câu yêu thương
Một lời tình lãng mạn
Nhưng môi mặn chát

Ôi truyền hình, truyền thông
Như tiếng sấm giáng xuống nỗi đau còn nguyên vết cắt
Lời nguyện cầu đi tìm một chút lặng yên
Để nỗi đau cứ thế mà tan ra
Hoá vào những tâm hồn cằn cõi nhất

Bên ấy mấy giờ rồi em nhỉ?

Chị dắt nỗi đau ra phố
Nhìn những hàng cây, ghế đá, công viên
Mùa thu rải thảm lá vàng
Có chiếc lá ủ mình vào đất
Có chiếc lá vỡ dòn tan dưới những bước chân

Tại sao, vì sao, làm thế nào, sao lại như thế
Chị ước có phép nhiệm mầu
Biến lũ hung hăng thành những chú cừu ngoan
Để thế gian là chốn bình an, dù có hơi buồn tẻ

Bên ấy mấy giờ rồi em nhỉ?

Võ Thị Như Mai
17/11/2015

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s