SÀI GÒN RỰC RỠ SẮC MÀU

Sài Gòn – ký ức đầu tiên là ngày tôi xuống ở nhà bác để dự thi đại học. Sài Gòn đủ ồn ào và náo nhiệt làm cô bé người Đà Lạt nhút nhát và dễ hồi hộp như tôi nhức nửa cái đầu khi đêm về. Sài Gòn lúc ấy là căn nhà bé tẹo của bác, hình như được hình thành bằng khe hở giữa hai bức vách của hai nhà hai bên, là tiếng bác nghiêm khắc gọi các anh chị thức dậy tập thể dục và làm việc nhà từ sáng tinh mơ.

Sài Gòn – là Kim, di chuyển từ ký túc xá ồn ào sang những căn phòng trọ ẩn sâu trong các con hẻm ngoằn ngoèo; là Kim, tất bật chở tôi ra bến xe sau mỗi lần tôi xuống thăm hai ngày cuối tuần qua đi chóng vánh. Tôi chẳng thể nào đếm hết những lần Kim chuyển nhà, chuyển công ty, nhưng tôi biết Sài Gòn đã nâng niu và tiếp bước cùng Kim qua những thăng trầm, chứng kiến nụ hôn đầu và buổi chia tay đầy nước mắt.

Sài Gòn đón Hoài, cô MC người Đà Lạt dễ thương, trong vòng tay nồng nàn làm xoa dịu vết thương lòng một buổi chiều mùa đông,thế rồi đã mười mấy năm trôi qua, giọng nói trong trẻo và ngày càng sâu lắng cùng với ngoại hình tươi tắn không thể lẫn vào đâu của Hoài luôn xuất hiện đều đặn trên các bản tin VTV9.

Sài Gòn chật chội nhưng vẫn luôn đủ rộng để giang tay đón hết lớp học sinh này đến lớp học sinh khác của trường tôi, đến hết đoàn người này đến nhóm người khác của quê tôi. Dẫu gian nan và bận rộn đến dường nào, Sài Gòn cũng bừng sáng ánh mắt long lanh đầy tình thân trong những cuộc hội ngộ đủ mọi cung bậc trìu mến .

Sài Gòn tưởng chừng dửng dưng đếm những vị khách nước ngoài ghé đến một chút rồi tiếp tục rong ruổi, bằng một nửa nụ cười nhếch môi, nhưng không, vị đăng đắng thơm thơm của li cà phê nơi góc đường đã níu chân họ ở lại lâu hơn một tí, để rồi một người ngỏ lời với một người, cứ tưởng như đùa mà thật, lời ngỏ ấy đã mang ai đó đi thật xa, để mỗi lần quay về ngậm ngùi thưa rằng: Tháng ngày trôi qua tôi nhuốm chút bụi đường/ nhưng hồn quê vẫn còn nguyên trong giọng tôi đằm thắm. Và khi rong ruổi đến chán chê, ai đó lại thốt lên: Để đêm về nghe tiếng hũ tiếu gõ lanh canh/ Tôi băng qua dãy hành lang với đôi chân sũng ướt/ Chú bảo vệ già ngoái đầu nhìn tôi đôi ba lượt/ Tôi nhoẻn miệng cười, nghe hạnh phúc ngọt ngọt bùi bùi như gói xôi đêm.

Sài Gòn – là tôi, những lần hiện diện chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, nhưng đúng là chưa kịp chia xa đã nhớ bởi ở đó có quá nhiều người thân. Là tôi, đi lạc vào một căn nhà được trưng bày bằng những bức tranh sơn dầu với đủ các gam màu tối sáng. Lên cầu thang, tôi gần như bị chôn vùi trong một không gian bé nhỏ nhưng cơ man nào là sách. Tôi đã bị cuốn vào không gian thần tiên ấy như cuốn vào một chốn mộng mị, một thế giới cổ tích nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng, đến nỗi chỉ muốn trốn lì trong căn phòng duyên dáng kia, nơi tôi từng nghĩ rằng tất cả túi trí khôn của nhân loại đều được gói gém một cách tỉ mẩn và điệu đàng.

Sài Gòn biết lắng nghe và cảm thông nhưng đôi khi cũng phải tỏ ra dửng dưng vô tình. Ai mới đến chân ướt chân ráo cũng phải trải qua nhiều cam go thử thách trước khi có thể ngồi thảnh thơi nhấp một tách trà trong tiếng nhạc du dương. Đôi khi tôi ví Sài Gòn như một bức tranh rực rỡ sắc màu của chàng nghệ sĩ: có màu đỏ của quyền lực và quyết tâm, hưởng thụ và đam mê; màu tím của lãng mạn và tình yêu; màu nâu của vững bền và chắc chắn; màu vàng của tươi vui và màu cam của sự cố gắng, quyến rũ và sáng tạo. Sài Gòn luôn đằm thắm trong trái tim của người con gái xa quê hương như tôi.

Võ Thị Như Mai Tây Úc 9/4/2015

Advertisements

5 thoughts on “SÀI GÒN RỰC RỠ SẮC MÀU

  1. Chà, được bạn ghé nhà. Mà lâu quá mình bỏ bê nên không nhớ phải làm sao để cập nhật. Có lẽ sẽ vào blog trở lại nhỉ.
    Mình mới share cái bài Hàng Rào Ngăn Thỏ của HH. Thế Hệ Bị Đánh Cắp cũng là một điều mà dân Úc luôn cảm thấy cực kỳ sai về vi phạn nhân quyền và họ chính thức xin lỗi về việc này.
    Ở đây đang vào mùa xuân, nắng đẹp hoa đẹp, hình như bên bạn thời tiết tuy trái mùa so với ở đây nhưng chỉ mới hơi lạnh phải không.
    Lâu rồi chưa thấy bạn viết lại điểm phim.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s