Gió Trở (1)
 
 
 
lặng yên mà nghe gió trở
 
có những khi em không còn mơ không còn nhớ
anh gọi ngày bình yên?
 
này biển này dòng sông cỏ dại trên cánh đồng
và ánh trăng vằng vặc soi mảng sân nâu trước cửa
 một nửa em phất phơ buồn một nửa đi rong
 
như nước chảy xa nguồn trong cuộc lữ
khản cổ tiếng ve ảm đạm lá vàng lạnh lùng mưa rực rỡ nắng
dăm sợi tóc trắng bạc thếch bụi đường
mới hay bốn mùa rải kín yêu thương
 
mới hay tơ vương đang còn lẩn khuất
lá xoay thấm đẫm chân tình
gió trở mình xao xác loãng lặng thinh
ở phương em khói cay nồng lên mắt
quyện chặt tơ trời – anh đốt thuốc phải không?
 
đêm nay đoàn nghệ sĩ ghé thăm
những nốt nhạc lời thơ ngân vang đến nao lòng xóm nhỏ
trăng trung thu giăng giăng lơ đãng
khắc  dấu chân người sao quay bước được đây
cũng như em mãi mãi thẩn thờ sau cái siết tay 
ngày không bình yên vì vẫn mơ và nhớ
 
đêm nay em nghe gió trở …..
 
Như Mai
4/9/2011
 
Advertisements

7 thoughts on “

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s