1.

Buổi gặp mặt đầu tiên sau một năm trời nghe giọng nói dịu dàng và khẽ khàng của nàng qua điện thoại, cậu về nhà hầu như không ngủ được, nàng như một đoá hoa tươi tắn làm rạng rỡ mùa thu nhàn nhạt. Nàng pha trò rất vui nhưng vẫn không dấu được vẻ mỏng mảnh hiền hoà. Trên truyền hình trông nàng nghiêm trang và chững chạc bao nhiêu thì ở ngoài nàng lại trẻ trung, bình dị bấy nhiêu. Cậu choáng váng, cậu lâng lâng và cậu ngây ngất. Mà không, cậu say, một thứ men say khó tả nhấc bổng cậu lên khỏi mặt đất. Dĩ nhiên, nếu là một nhà thơ tài hoa như Thuận Nghĩa, dám cậu có thể viết những câu thơ đúng y tâm trạng mình lúc này.

 .

Rồi bữa đó anh về anh rất sợ

Cấu véo mấy lần đừng phải chiêm bao

Anh nói thật là anh rất bỡ ngỡ

Bỡ ngỡ vì em đích thật ngọt ngào

 

Rồi bữa đó anh về bất chợt

Bất chợt trước gương anh ngắm nói mình xuân

Cũng trước gương không một chút ngại ngần

Anh tủm tỉm cười mỡ màng thu hoạch

 

Rồi bữa đó anh về rất giận

Giận vì em quá đỗi thật thà

Em cứ khen thơ anh thật hóm hỉnh

Thơ và người vững chãi cứ như cha

(Rồi Bữa Đó)

Biết đâu chừng sau khi viết xong bài thơ, thi sĩ có những phút giây hạnh phúc với nhân vật “em” và cũng có thể từ đấy “em” là nguồn cảm hứng tạo nên hàng trăm bài càng lúc càng nồng nàn và sâu lắng sau này của Thuận Nghĩa. Cậu không rõ, chỉ biết rằng bài thơ này khiến cậu luôn nghĩ đến nàng. Một cảm giác mơ hồ não nề nào đó luôn xâm chiếm hồn cậu, kể cả khi nàng đang vô tư tíu tít chuyện trò kề bên.

 .

Rồi một mai em sẽ xa anh

Chắc có lẽ nỗi đau

Không thể nào tả xiết

Sẽ cào xé tâm can khi tiễn biệt

Biết có câu thơ nào

Khuất lấp lạnh buồn không?

(Khuất Lấp)

 .

Rõ ràng cậu qúy mến nàng lắm nếu không nói rằng cậu yêu thương nàng vô cùng, nhưng cũng thật khổ sở vì cậu không biết diễn tả điều đó như thế nào cho nàng hiểu. Cậu lo lắng với những âu sầu lây lất không thể gọi thành tên và điều này như một điềm gỡ khiến cậu không có cách nào để chạm đến được nội tâm của nàng.

.
Có một dòng sông ở giữa chúng mình
Bắt nguồn từ những vụn vặt đời thường không ngờ tới
Dòng sông không bến đợi
Mãi miết đẩy hai bờ ra xa
Anh như con chim bói cá
Ngu ngơ tìm mố chân cầu
Giật mình trong chiều bóng ngã
Bàng hoàng nước chảy về đâu
 
Có một dòng sông  ở giữa chúng mình
Dòng sông chảy ngược
Lòng sông chảy không phải bằng con nước
Bằng những nổi đau
Sóng dậy
Bạc đầu
Em như bờ lau
Trổ cờ trong mùa trái gió
Cuồn cuộn đó
Lắng trầm cũng đó
Vẫn còn khát cháy đại dương
 
Có một dòng sông ở giữa chúng mình
Bốn mùa gió chướng
Đôi bờ lận đận tìm nhau
Đôi bờ quay mặt ngỏanh đầu…  

(Dòng Sông Ở Giữa Chúng Mình) 

 . 

Có thể bạn cũng như cậu, đi qua bao buồn vui và thăng trầm của cuộc sống. Có thể bạn may mắn tìm được một nửa của mình và an vui trong hạnh phúc tràn đầy không gợn một màu mây buồn. Có thể bạn chưa thực sự yêu ai và luôn đi tìm câu trả lời cho một cuộc nhân duyên biết đâu diễn ra trong một tương lai nào đó mà bạn cảm thấy hụt hơi vì mãi vẫn chưa với đến. Có thể mới đây bạn vừa bị choáng ngợp như khi cậu gặp nàng rồi chữ “nhưng” bất ngờ ập đến nhanh như bão và lao xao như một cơn mưa rào.

 .

Rồi một bữa ta thấy mình kinh dị

Mé bờ yêu quên bỏ lại em rồi

Để phanh phui cả một thời mộng mị

Giữa đục trầm ngao ngán thả tình trôi

(Kinh Dị)

 .

Vâng, “ngao ngán thả tình trôi” không chỉ đơn giản là kết thúc mà đôi khi là nơi bắt đầu của một nỗi buồn đến ngơ ngẩn cả lòng, nơi gợi mở niềm cô đơn khắc khoải.

 .

Rồi bữa không em, anh ở lại

Đắng mấy vần thơ với tàn tro

Thì anh có lửa và có khói

Có một đáy chai một bóng hờ

 

Chợ đời anh đến có gì đâu

Nhúm lời vu vơ toét nhạt màu

Đôi ba mẹt lạ, bao mắt rỗng

Giật mình anh hỏi:

Em ở đâu?

Ngập ngừng anh hỏi:

Có còn nhau?

(Có Còn Nhau)

Nỗi cơ đơn và sự chênh vênh trống trải hay niềm khắc khoải xót xa và nỗi nhớ hoà trộn nhiều sắc thái trong một số bài thơ của thi sĩ Thuận Nghĩa được thể hiện phong phú, đa dạng và khá tinh tế.

 .

Bẻ nhầm sợi nắng trớ trêu

Gãy ngày nhớ cháy rám điều đã quên

Phải chăng thuở ấy có em

Nên giờ sương khói phủ trên nuột nà

(Níu Xưa Lục Bát Đôi Câu)

Quây võng lộng rước em từ nỗi nhớ

Kiệu khứ hồi gõ lại nốt đau xưa

Mùi trăng xõa nơi em ngồi chải tóc

Mái đêm cài miên dại một ngày sau

(Đêm Rất Tím)

 

Bản tình ca ngày xưa

Giờ đây đã mất

Em không còn hát nữa rồi

Trong tiếng nhạc cuồng quay chất ngất

Lời thương đau

Cũng vỡ nát trong tôi

(Lắc)

 .

Nhà thơ của chúng ta có chất chứa nỗi buồn hay không chẳng ai biết nhưng chắc chắn rằng anh đã lột tả được tâm trạng của khá nhiều người trong mọi tầng lớp xã hội, dù là ai, đi đâu hay làm gì cũng không trốn khỏi những giây phút đối diện với chính mình, những giây phút luyến tiếc một khoảnh khắc đẹp, một làn hương quyến rũ, một mái tóc chấm vai hay một dáng hình yểu điệu.

 .

Đừng quay lại và mắt nhìn âu yếm

Tôi là tôi rất khó để chối từ

Với nuột nà, không thể nào dấu diếm

Tôi là tôi rất khó để vô tư

(Thơ Ngày Hội Chứng Trăng Tròn 2)

 

Anh không tìm được cho em nụ cười hình quả sấu

Thì thôi

Anh cháy tiếng ve

Anh ran màu phượng

Bày niêu mình giữa mùa Hạ lửa

(Bầu Trời Màu Dưa Chua)

.

Nếu như vương quốc tình yêu trong thơ Hoàng Cầm in đậm màu sắc của những phút giây tưởng niệm người tình được thanh cao hoá, của xiêm y lung linh huyền sử dập dìu với những xúc cảm thẩm mỹ vừa trần thế vừa tôn giáo (nhà thơ Đỗ Minh Tuấn) thì thơ tình Thuận Nghĩa gần gũi với cuộc sống thực hơn và cũng đẹp không kém.

 .

Nằm nghe gió là nằm nghe lá

Gió thanh thanh nên lá rất hiền

Nằm nghe nắng là nằm nghe thở

Nắng long lanh em như thể kề bên

(Uyên Nhiên)

Lỡ như có nhớ em còn nhớ

Xin một lần ướm lại tóc mây

Để anh là gió lần nữa gió

Cài đoá tương tư lên mái gầy

(Mùa Cạn Nắng)

Trăng em lồng lộng tơ vàng

Đêm anh lẩy bẩy với làn gió rong

Mai này gác mái long đong

Xin trôi me mé bên dòng trăng em

(Trăng Em)

Giữa chợ đời nhúm nhó, nàng vẫn hiền lành và rất vô tư, cậu lạc nàng nhưng không vì thế mà lòng yêu thương trong cậu giảm đi. Cậu cất bước vang vang trên đường đầy những bóng cây toả hương dịu dàng, một mình, và chỉ một mình, hết hạ đến thu, hết thu rồi đến đông cho đến một ngày mùa xuân ấm áp. Cậu vẫn luôn dõi theo những bản tin thời sự do nàng đảm trách, vẫn mĩm cười khi thấy khuôn mặt bầu bĩnh của nàng và giọng nói dễ thương đầy tự tin.

 .

Anh gửi cho em cành đào qua email

Bão cuối mùa giằng đứt giây cao thế

Xuân về

Hoa không nở được

 

Em kéo sợi tơ lòng gầy guộc

Nối vào hồn

Cho hoa nở trong nhau

(Sợi Hoa)

. 

 

2.

Ban đầu nàng định sẽ viết một bài thật thấu đáo về thơ Thuận Nghĩa vì nàng mê những vần thơ của anh như điếu đổ. Nhưng khi đặt bút xuống, cũng như mọi lần, nàng bắt đầu nghĩ đến bản thân mình trước ngay từ cái tựa đề. Lẽ đương nhiên, nàng phải là trên hết, điều đó không phải bàn cãi. Nhất là trong trường hợp này, nàng và nhà thơ là hai người hoàn toàn xa lạ. Phải nói cho đúng, nàng là một người hoàn toàn xa lạ với nhà thơ vì anh chưa bao giờ biết đến nàng kể cả cái tên. Còn Thuận Nghĩa, dù chưa gặp mặt, nhưng nàng còn lạ gì nữa. Anh là một lương y rất giỏi và được nhiều người nể phục, anh là một Phật tử am tường hiểu tận các giáo lý Phật Pháp.  Nàng mơ màng đoán như thế qua những bài thơ mang âm hưởng thiền của anh.

 .

Trời toe cái giẻ rách

Biển khô như nút bần

Thôi thì về quét lá

Cho sạch một dấu chân

(Quét Lá)

.

 

Bữa ấy mai tôi

Chiếc lá nằm bên vệ cỏ

Còn gì nữa mà gió đâu

Còn gì nữa mà nắng đâu

Còn gì nữa mà mưa đâu

Màu nâu nâu

Màu của mai này về với đất

(Bữa Ấy Mai Tôi)

.

 

Ta về ở giữa tùm lum

Tà la tìm nghĩa khốn cùng là chi

Hoá ra ri hoá ra ri

Là chưa ngộ chữ từ bi ấy mà

(Trần Gian)

 

 

Chiều nay gió đứng ta lúng túng

Thấy một bình yên rất vô duyên

Chuông chùa rơi xuống hình như cũng

Thiếu cả an nhiên thiếu ảo huyền

(Chiều Đứng Gió)

 

 

Vẫn tiễn được em về nguồn đại cát

Cho dù ta năm tháng mãi tam tai

Rồi có lúc giữa tiêu sơ hoang mạc

Nhánh vô ưu trổ ngược nét hoa cài

(An Vị)

. 

 Anh thích giữ gìn sức khoẻ qua những bài tập khí công lả lướt. Anh tập cho anh nhưng đồng thời cũng muốn truyền dạy cho những người khác nữa. Có mấy lần nàng dọn dẹp căn phòng trống để bắt đầu luyện tập những bài anh hướng dẫn trên net nhưng chưa lần nào bắt đầu được cả. Anh mê làm tranh xé dán mà bức nào cũng hoành tráng và tuyệt vời, điều đó cũng có nghĩa là anh rất kiên nhẫn và biết tận dụng thời gian tối đa. Còn nữa, anh ghiền uống trà đậm đặc và khoái đọc thơ làm thơ và lúc nào cũng thèm được nghe tiếng đàn piano du dương chỉ dành cho riêng mình. Tính kiêu kỳ không cho phép nàng nghĩ ngợi đến người bạn đời dễ thương của anh và những người đã từng đi qua đời anh, tất nhiên là không. Vả lại, nàng, anh hay bất cứ cá nhân nào, cũng có một góc riêng tư đáng qúy mà giả sử có mê thơ anh đến đâu nàng cũng chỉ dám đặt cảm xúc của mình vào những câu thơ của anh hơn là ngồi tưởng tượng anh viết cho ai và trong tình huống nào vì như thế nàng sẽ phát điên lên mất.

 .

Em lại viết bài thơ nồng nàn

Khóc vầng trăng xưa mấy mùa tròn méo

Em lại cắm một nhành yêu úa héo

Để gọi rừng xao xác với trăm năm

(Trăng Đạo Tràng)

.

Anh và em

Như đồng tiền sấp ngửa

Gieo may rủi vào nhau

Và vầng trăng trên cao

Khoanh một hình tròn

Chờ đặt tên cho nỗi đau

(Em – Anh – Đồng Xu Và Mặt Trăng)

 

Anh để lại cho em

Cả một trần gian cay đắng

Với nụ hôn đầu đời như kho báu chúng mình

Và trốn chạy vào câu thơ huyễn hoặc

Viết về những điều không có thực

(Chạy Trốn)

 

Em nhan sắc

Bởi em là đô hội

Dẫu ở kiếp nào

Ta đã từng dan díu một vành nôi

(Tự Tình Cỏ Hoang)

Mỗi lần rầu rầu nàng lại vào trang web của anh vì nàng biết chắc là lúc nào cũng có một bài mới thú vị. Nàng cứ tự hỏi không biết anh lấy đâu ra thời gian cho thơ, cho công việc, cho tranh, cho blog, cho những cuộc đi dạo, cho những lần trò chuyện và gặp gỡ bạn bè, cho nỗi cô đơn và cho niềm nhớ. Anh mà viết về thơ ai thì thật là thấu đáo và dày công, mà không, hình như anh dày công trong tất cả những gì mình làm như viết hướng dẫn về các bài thuốc chẳng hạn hay viết mấy câu chuyện hỉ nộ ái ố trên đời mà bài nào cũng có ý khuyên răng nọ kia, nói chung bản thân nàng đọc cũng thấy hữu ích. Cứ như anh là vị thánh sống trên trần thế. Nghĩ tới đây nàng lại thấy hãi. Nhỡ anh là thánh thật thì ma mị quá, nàng lập tức gạt bỏ ngay ý nghĩ đó.

 .

Em cứ ngỡ ta về từ cõi khác

Lạc nơi đây ghé chịu chút đoạ đày

Em cứ ngỡ ta cội tùng vóc hạt

Nào ngờ đâu là một gã hoang say

 

Nào ngờ đâu ta trầm sa đọa lạc

Phủ màu rêu để tạc dáng phong sương

Cứ xoè tròn mắt trần em ngơ ngác

Trước siêu siêu ta thuyết nghĩa vô thường

 (Từ Ngàn Năm Duyên Đã Kết Em Rằm)

. 

Nếu blog anh chưa có bài mới, nàng túc tắc đọc những bài nàng chưa xem bao giờ. Thế mà đùng một cái, phựt, trang web tiêu tan, dân cư mạng khóc một, nàng khóc mười. Trông nàng cứ nghệt ra, bơ phờ như phải bùa. Nói ngoa lên tí thôi chứ thật ra là nàng cũng buồn phiền vì chuyện này lắm. Ước mơ viết về thơ của một người nàng hâm mộ gần như tiêu tan. Nhưng nàng bỗng bật cười, viết về thơ Thuận Nghĩa thì làm sao nói cho hết ngọn nguồn, hoạ chăng mỗi độc giả khác nhau hâm mộ thơ anh như nàng viết về một mảng đề tài khác nhau hoặc cảm nhận một bài đơn lẻ, đóng thành tập dễ mấy trăm trang chứ chả chơi.

  

 “Tôi đóng khố qua mùa Thuận Nghĩa” của Trịnh Sơn và “Thuận Nghĩa – Ngây ngất một cõi Thơ – Đời” của Từ Linh Nguyên là hai bài bình thơ anh gần đây nàng được đọc. Trịnh Sơn đề cập đến “Sắc Giới 3” theo kiểu viết ít mà gợi suy tưởng nhiều và tôn vinh anh gần như nàng mong ước. Còn Từ Linh Nguyên đề cập đến nhiều khía cạnh và trích dẫn khá nhiều thơ anh, cũng rất hay, mượt mà và “muốn viết để mà lột trần thơ anh” nhưng rồi đành khoanh tay lắc đầu rồi tự nhủ rằng thôi thì anh “cứ ngất ngây một cõi Đời – Thơ, cho mỗi người hớp một ngụm buồn vui, một ngụm Ta Bà, một ngụm Thiền cho mình thêm hương vị”. Thế rồi, nàng quyết định không viết về anh và thơ anh nữa. Nàng sẽ mượn thơ anh để trò chuyện về một chủ đề mà nàng say mê: Tình yêu!

 .

Này ơ tóc, ơ vòng thon thả ấy

Đắp lên ta cho vành vạnh tiếng cười

Và xin chớ quá chỉnh chu đứng đắn

Ta chưa từng muốn dừng cuộc rong chơi.

(Không Gieo Hạt Trăng Buồn)

 

Em ơi!

Nếu có lặng thinh

Là như anh đã trăm nghìn lời trao

Bàn tay nắm đó ngọt ngào

Mà sao hơi thở nơi nào em buông?

(Một Tiếng Thở Dài)

 

Nàng là một cô gái xinh đẹp. Thật ra xuất phát điểm thì nàng cũng lớn lên bình thường như bao cô gái hiền dịu người Đà Lạt khác nếu không nói là tuổi thơ của nàng cơ cực hơn các cô gái da trắng má hồng kia nhiều. Mẹ nàng trồng rau cải hoặc các loài hoa tùy theo từng mùa. Nàng xách nước tưới cây đến nỗi “vai u thịt bắp” trông chẳng thẩm mỹ tí nào. May sao thời kỳ vàng son sau này tay nàng thon thả trở lại và dáng người nàng trở nên mỹ miều lắm.

 . 

Nàng cực kỳ mê bói toán vì gia đình nàng xem chuyện bói bài như một cái lệ trước khi ra khỏi nhà. Một ngôi nhà giữa thung lũng đầy hoa và sương mù toàn đàn bà con gái và duy nhất một cậu em trai út của nàng: mẹ, ngoại, nàng, một cô chị và hai cô em. Mẹ thường cau mày khi gieo những quẻ bói đầu năm cho nàng “cái tình duyên lận đận của Đinh Tỵ nó vận vàoTí cũng như Thời Xa Vắng vận vào cái thân của nhà văn Lê Lựu”. Mà lúc ấy cả nhà văn Lê Lựu và nàng đều phơi phới cơ mà, sao quẻ bài của mẹ nàng đen thui vậy nhỉ. Sau này ngẫm lại cảnh nhà Lê Lựu, nàng thấy lạnh cả sống lưng. Bạn nàng bảo, khi nào buồn thì cứ tìm sách của Lê Lựu hoặc Dương Hướng mà xem.

 .

Chuyện của nàng thì rất dài, và thơ Thuận Nghĩa thì vô hạn định, càng nói càng giới hạn ý tứ và ngôn từ trong thơ anh mất thôi. Thơ Thuận Nghĩa có sự kết hợp tài tình giữa hình thức và nội dung, giữa tình cảm và lý trí, giữa hiện thực và lãng mạn, còn tình duyên của nàng thì vẫn chưa thấy sáng sủa hơn lên. Thi sĩ Thuận Nghĩa phải thật sự hiểu về tình yêu chân chính, yêu đời, yêu người mới viết nên được những vần thơ tuyệt vời đến thế.

 .

Mai này gác mái long đong

Xin trôi me mé bên dòng trăng em

(Trăng Em)

 

Thưa rằng có ít tuổi buồn

Anh đem chuộc lại thuở tuồn tuột nhau

Biết đâu còn cái mo cau

Ướm che được phía đã nhàu nhàu rêu

(Thưa Em Lục Bát)

 

Đi qua ba mươi mấy tuổi đời, đã từng li hôn một lần, nàng trong giai đoạn mặn mà và chín chắn nhất của một người phụ nữ thành đạt. Thế nhưng, người tình của nàng chắc vẫn còn lưu lạc ở một phương trời nào đó xa xăm lắm. Nàng chờ đợi đến mỏi mòn và luôn tự trách cái tuổi Đinh Tỵ của mình.

 .

Có lẽ nào

Ta chỉ miên viễn khi ở phía bên kia phần đời không thưc

Còn da xương máu thịt, thải thừa chăng?

 

Có lẽ nào

Ảo ảnh mới vĩnh hằng

Còn thực tại chỉ là điều không tưởng?

(Gió Chướng)

 .

Cuộc sống tinh thần của nàng có lẽ càng ảm đạm hơn nếu như nàng không được đọc những bài thơ tình của Thuận Nghĩa. Những bài thơ có tác dụng làm phong phú tinh thần của nàng và nuôi dưỡng cho nàng một niềm hi vọng lạc quan, giúp nàng cảm nhận được những tình cảm trong sáng của những người thân yêu xung quanh mình.

 .

Đành phải hong phơi cái vạt chiều sướt mượt mưa em

Cho hồn nhiên thổi lại bồng tóc gió

Cho anh được hoá mình vào nắng Huế

Để phía hạ nguồn

Trên lau sậy rụng về quên

(Trùng Tu Một Nỗi Buồn Rất Huế)

 
Mai Văn Hoan đã từng viết về sự hạn chế của thơ tình chúng ta nhưng với nàng, thơ Thuận Nghĩa đã bắt đầu có cái “dịu dàng tài hoa của Puskin”, cái “tinh tế nhiều lớp nghĩa của Tagor” và cái “thông minh sắc sảo của Gam – da – tốp”, ít ra là trong cách cảm nhận của riêng nàng.

Nàng bất chợt nhớ cậu da diết,giá mà ngày ấy nàng không quá rụt rè, giá mà buổi gặp mặt hôm ấy, cậu nói với nàng một câu, chỉ một câu thôi, thì nàng đã không phải khổ sở vờ cười nói vô tư mà bụng dạ thì rối bời bời. Ôi chao, ánh nhìn thăm thẳm của cậu. Ngày ấy đã lâu lắm rồi.

 

Ở giữa chúng mình có một dòng sâu, không cuồn cuộn mà cứ ngầm xiết lở. Đã bao lần chúng mình tìm trong khoảng chiều có thể, hẹn một nhịp cầu đâu đó với Thời – Gian.

(Đong Đưa Nỗi Buồn Tháng Bảy)

 

Nàng vươn vai duỗi tay và hít thở đều đặn. Nhìn ra xa, dãy núi mù sương len lén chạm vào hồn nàng một niềm hứng khởi mới mẻ. Sáng nay nàng sẽ thong thả đi dạo dọc bờ sông và ngắm những chú thiên nga trắng muốt dập dìu tắm nắng. Tiếng chim hót trong veo ngoài kia hối thúc nàng bắt đầu một ngày tươi tắn, tươi tắn như khuôn mặt rạng rỡ của nàng lúc này.

 Tây Úc 13/12/2010

VTNM

.

Advertisements