.

Thấy Kim lần đầu trong cuộc thi Đố Em vào một buổi sáng mù sương trong khuôn viên ngôi trường Đa Thiện nằm co ro nép mình  qua con dốc Đá. Ngày ấy tôi đang là học sinh lớp năm, vẫn còn lạ lẫm với Đà Lạt lắm, vẫn còn choáng ngợp với vòng tay yêu thương của mẹ sau năm năm xa cách. Đà Lạt dịu dàng trong từng góc phố, mỹ miều và sạch sẽ trên mỗi bước chân qua. Tôi bắt đầu thời điểm đầu tiên  xa những ngày lang thang hái hoa nhặt lá, nghe trẻ chăn trâu kháo chuyện rồi đặt ra những bài vè châm chọc người lớn, xa con sông, xa đò xa chợ làng và người thân. Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy chỉ khi sau này lớn lên và đi thật xa chúng mới ồ ạt kéo về, khi hiền hòa, khi dữ dội.

 Quay trở lại với lần đầu thấy Kim, một cô bé tóc màu nắng nhạt, mắt màu nâu nhạt và nước da trắng nhạt, chỉ có làn môi đỏ thật đỏ và nụ cười đẹp mê hồn với tác phong gọn ghẽ. Đôi mắt màu nâu nhạt ấy, nếu người đối diện có dịp nhìn thật sâu, người ta sẽ thấy mình như đi lạc vào những tầng mây với nhiều hình dáng và màu sắc khác nhau. Kia là tầng mây tinh nghịch có màu hồng kết viền bằng những hạt nắng tươi tắn đang nhảy nhót, đây là đám mây màu cam sắc sảo thông minh và đằng sau đó là đám mây màu cà phê sữa chứa đựng một chút u sầu chưa định hình.

 Lần thứ hai nhận ra Kim trong một đoàn cắm trại ở đồi Cù. Kim như một vệt nắng nhảy nhót loanh quanh trên đồi cỏ xanh dưới bầu trời rộng. Khi ấy đồi Cù trải dài mượt mà ôm lấy một góc thành phố, điệu đàng đến nỗi một cô bé ở tuổi vô tư và hồn nhiên nhất cũng đắm mình vào những giây phút thẫn thờ. Chi đội trường Kim diễn tuồng gì đó mà tôi không thể nào nhớ nỗi, thậm chí tôi còn không nhớ mình đóng vai gì và ăn vận ra sao trong cuộc thi hoá trang hôm ấy. Thế mà vệt nắng trong veo nhỏ nhắn là Kim ấy, vẫn in rõ mồn một trong trí nhớ của tôi. Kim vào vai một cô y tá trong chiếc áo trắng dài qua gối, đeo kính rõ to với chiếc ống nghe dài lắt lư theo những tiếng la khản cổ của đám đông.

 Tôi dần quen với nếp sống thanh tao ở Đà Lạt, quen với chiếc áo ấm lành lặn và bàn tay chăm sóc chu đáo và ân cần và yêu thương của mẹ, quen đến mức tôi gần như quên bẵng những đêm nghe chuột chạy rần rật trên mái tranh, những tờ giấy khen và đống sách vở ướt lem nhem sau mỗi mùa lụt lội. Tôi bắt đầu học theo kịp các bạn và bắt đầu có một nhóm bạn thân. Ngôi trường Nguyễn Trãi với bầu không khí ấm cúng, hàng ngày chào đón bao khuôn mặt hiền từ với đôi má ửng hồng nổi bật trong chiếc áo len xinh xắn. Kỷ niệm những năm này không dữ dội đến co thắt ruột gan nhưng tạo cảm giác êm đềm và bình lặng khi nhớ đến: đó là những trang lưu bút chuyền tay sau một năm học hành chăm chỉ, đó là nét quý phái thơm tho của chị em Nga – Bích, là nét pha trò dí dỏm của Điền, là vẻ tinh nghịch của Hoài và sự nghiêm khắc và tận tình cuả thầy cô. Kim và các bạn trường Đa Thiện bước vào trường tôi trong bối cảnh như thế sau khi có sự sát nhập giữa hai trường. Tôi vẫn biết Kim mà không quen, vẫn biết Kim ngồi bàn đầu với Dung, Bảo và Thiện ở lớp bên cạnh, biết Kim hết ghi thành tích này đến dành giải thưởng khác. Tôi thầm khâm phục Kim với tài thông minh và lanh trí hết sức, thầm mên mến một bạn trai trong nhóm, thầm len lén nhìn lên căn nhà cao to và đồ sộ của hai bạn Nga – Bích và mường tượng đến những điều thần tiên tuyệt diệu diễn ra trong ngôi nhà ấy vào đêm giáng sinh. Những  ý tưởng vụn vặt ấy được tôi nhâm nhi một cách thích thú trên con đường đến trường và về nhà. Vậy cho nên bạn đừng bao giờ cho rằng trẻ con lúc nào cũng vô tư đấy nhé.

 Năm lớp tám tôi bắt đầu kết thân với Hoài và thường đi học chung với Nhi. Tôi vốn nhút nhát, đơn giản và đôi khi buồn tè đến mức có lúc tưởng chừng như hoá thành một chiếc bóng của ai đó, chính vì thế khi nhìn mọi người xung quanh mình tôi thấy nể phục ghê gớm, đến độ Hoài có lần bảo, nếu tôi khen ai đó đẹp  và tốt “dã man” thì chắc chắn phải xem xét lại và phải được Hoài duyệt cái đã rồi mới khẳng định. Cho đến bây giờ dù tự tin hơn nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ luôn tìm thấy những điểm đáng yêu vô cùng dễ chịu của những người mình biết và tôi cũng vẫn tin rằng chẳng ai trên đời này là xấu hoàn toàn cả. Và có một điều chắc chắn không cần Hoài phải duyệt, qua năm tháng, Kim vẫn là một người thông minh, sắc sảo, đáng mến và nhân hậu vô cùng. Nói đến nhân hậu và sống hết mình vì người khác, phải nói Kim là một trường hợp cực kỳ đặc biệt mà tôi từng gặp trong đời.

 Cũng năm học này, một lần tình cờ tôi được quen Kim và có lẽ đây là mốc đánh dấu cho việc khởi đầu một tình bạn tốt đẹp sau này. Chiều hôm ấy chúng tôi nói chuyện đến mấy tiếng đồng hồ. Rằng là nói chuyện nhưng hình như tôi chỉ lắng nghe chứ có biết kể chuyện gì đâu. Câu chuyện tiếp tục đến khi tôi đưa Kim lên đầu dốc, đứng nói mãi trên ngã ba đường lâu quá, chúng tôi lại xuống dốc quay về hướng nhà tôi, rồi lại lên dốc, rồi xuống dốc, cho đến khi hoảng hồn nhận ra trời đã nhá nhem tối, Kim quày quả biến mất vào màng sương lạnh dày đặc của khí trời Đà Lạt. Hôm ấy Kim kể một câu chuyện cảm động đến mức tối về tôi cứ quay mặt vào tường mà khóc rưng rức.

 Kim và người bạn thân nhất ngồi cùng bàn là Dung gia nhập nhóm tôi, lúc ấy có Điền, Nghiêm, Phương, Nhi và tôi. Sau này Điền mất, cả bọn mỗi đứa mỗi hướng nhưng cho đến bây giờ trong lòng vẫn còn nghe tê tái. Thời gian này quá vui vẻ nên cũng vì thế mà trôi khá nhanh. Chúng tôi tổ chức sinh nhật cho nhau bằng những món ăn tự làm và bằng những bản nhạc bay bổng. Hình như nhóm bạn học phổ thông nào cũng vui vẻ như thế bạn nhỉ. Tôi vẫn là người ít lời và ít biết pha trò nhưng có vẻ như là một sợi dây vô hình gắn kết các bạn với nhau.

 Kim vẫn luôn đạt nhiều thứ hạng cao trong học tập, kể cả khi chuyển sang trường chuyên Thăng Long. Tôi vẫn thường lặng lẽ dõi theo những bước chân của Kim, nghe Kim kể líu lo về những người bạn mới và thường rất buồn khi Kim đi học xa, khi Kim trải qua những vất vả lo toan của đời sinh viên lênh đênh trên Sài Gòn mà đôi khi tôi không có phần dự vào. Nỗi buồn này thi thoảng quay về và đeo đẳng tôi cho đến tận ngày hôm nay. Tôi biết rằng bạn cũng như tôi thôi, rằng mình không thể nào cứ ở mãi bên người thân yêu, rằng dòng chảy cuộc sống vội vàng quá, cuốn mình đi xa hết người thân này đến người bạn khác. Người trong gia đình bạn có thể còn giữ liên lạc nhưng bạn bè thì khi có khi không. Rất nhiều mảng thời gian Kim trải qua mà tôi không được biết Kim đã trải qua thế nào. May mắn thay những lỗ hổng ấy sau này thường được lấp lại qua những cánh thư, tin nhắn và điện thoại.

  Tôi vẫn là người không có gì quá nổi bậc nhưng tôi chẳng lo lắng hay nghĩ ngợi gì nhiều vì tôi biết mình thuộc về số đông. Những người như Kim thì lại rất đặc biệt nếu không nói là quá hiếm. Không phải tôi cố ý lý sự nọ kia, nhưng bạn cũng thấy đấy, nhịp sống thời đại lướt nhanh như gió, nó đặt mỗi con người vào mỗi hoàn cảnh khác nhau, mỗi con người này cố gắng tạo ra cho mình cách sống cân bằng và thích hợp với bản thân mình nhất. Tuy nhiên, trong quá trình điều chỉnh và thích nghi, có những yếu tố khách quan tác động tạo nên những nỗi buồn mang nhiều hình dạng và màu sắc khác nhau, những nỗi buồn này khiến tôi nghĩ đến các tầng mây trong đôi mắt màu nâu nhạt của Kim thời thơ trẻ. Nét đặc biệt sâu sắc của Kim chắc chắn không thể nào diễn tả được qua câu chữ của tôi, mà phải là qua những người đã từng gặp Kim, những người yêu thương Kim và tôi dám chắc rằng họ luôn nhớ và nghĩ về bạn ấy và luôn tự hỏi không biết giây phút này đây, bạn ấy đang làm gì, vui hay buồn.

Kim kết hôn. Vợ chồng và con trai tôi vừa kịp có mặt ở Sài Gòn để tham gia lễ cưới. Kim xinh đẹp lộng lẫy trong chiếc áo dài màu đỏ lấp lánh nắng ban mai. Kim với những xuôi ngược bộn bề, Kim của một thời làm bao chàng si mê, bước lên xe hoa dịu dàng đằm thắm, chúng tôi vẫy tay chào tạm biệt Kim với lời nguyện cầu chúc phúc trên môi. Tôi nhớ mình đã viết những dòng thế này:

Kim để quên gì trong gió chiều nay
Khi qua sông trên con thuyền cưới
Cánh thiệp hồng còn thơm lừng hương bưởi
Kỷ niệm cuộn tròn trong chiếc hộp – ngày xưa

 Đêm nhà lạ nghe mưa
Thằn lằn mon men qua về hai màu vách
Tiếng đẩy xe lạch cạch
Con phố giờ này cũng có người băng ngang…

 Nỗi nhớ lật từng trang
Xem ra mình bây giờ cũng khác
Những người bạn xưa bao năm phiêu dạt
Có bao giờ tình cờ
Gặp – tay bắt mặt mừng, Kim có khỏe không?

 Khuya nằm nghĩ ngợi lông bông
Hạnh phúc đầy trên gối
Mơ cũng phải vội
Kẻo ngày lại qua….

 

 Vừa rồi cậu con trai yêu của vợ chồng Kim tròn một tháng tuổi. Cu Golf giống bố như đúc. Tôi mừng cho Kim lắm. Sinh nhật Kim đang tới, tôi gửi đến bạn ấy những lời chúc tốt lành nhất. Bắt đầu làm mẹ, khó đấy Kim, nhưng niềm vui sẽ được nhân lên nhiều lắm lắm!

.

Tây Úc 7/11/2010

vtnm

.

Hình Kim chụp nhân chuyến đi nước ngoài 31/12/2006

.

.

Advertisements