Sẽ chẳng bao giờ anh viết tặng em

Một bài thơ có tên là nhớ

 

Bởi nỗi nhớ thường chông chênh

Lơ lửng chao nghiêng rồi rơi như chiếc lá

 

Mà tình anh thì rất lạ

Em đếm một đời có lẽ vẫn chẳng vơi

 

Một ngày mùa đông em khăn gói ra khơi

Đi tìm cánh buồm hạnh phúc

 

Phía sau em

Dăm tia nắng xuyên qua từng khóm trúc

Bài hát mang tên buồn lặng lẽ khép thành thơ

 

Anh sẽ chẳng bao giờ thấy mình chơ vơ

Khi biết em bình yên đâu đó

 

Những đêm rằm trăng trước thềm vẫn tỏ

Mùa xuân về hoa vẫn thắm muôn nơi

 

Bài thơ anh cứ mãi rong chơi …

 

vtnm
.
 
Ảnh Diệp Anh
.
.
Advertisements