.

Một buổi sáng đẹp trời đi lạc vào vườn thơ của Võ Văn Hoa, tha thẩn một hồi đến quên cả lối ra, rồi tự bảo, nhẩn nha thêm tí nữa, thêm tí nữa, cho đến khi chạng vạng, mới giật mình quay về với thực tại. Khu vườn mênh mông đó đưa tôi qua nhiều tầng cảm xúc khác nhau, dẫn tôi đến những địa danh khác nhau trên cả nước và gặp được rất nhiều người, từ những em bé mới chào đời, đến các cô thôn nữ miệng cười chúm chím, các O, các mệ, các ôn, các chú, các nhà nho, nhà giáo, thầy thuốc và những người làm các ngành nghề khác nhau trên mọi miền tổ quốc. Tôi tìm lại mình qua những vùng đất ngày xưa tôi đã dừng chân ở một miền quê hương Quảng Trị nắng, gió, mưa, bão, lụt lội. Tôi thấy tôi đi qua làng An Thơ, nơi có con sông Ô Lâu, tôi thường đi theo chị đi đò từ sông Mỹ Chánh về ở lại chơi đến chiều lại lên. Tôi thấy tôi dạo chơi qua các đình làng, xem các bé con đánh bi dưới cây ngô đồng. Tôi thấy tôi qua Bến Đá, Cam Lộ, Khe Sanh, Diên Sanh, Hải Thành không theo một trật tự không gian hay thời gian nào cả. Ký ức bềnh bồng, mênh mông khiến tôi trở nên mộng mị, và có một khao khát mãnh liệt muốn trở về lại trên mảnh đất ấy, để hoà mình vào thiên nhiên, nói chuyện với những người dân bình dị, sống ở đó một thời gian chứ không phải chỉ dạo qua như một người khách du lịch. Tôi chưa từng biết ai viết nhiều, viết hay, cặn kẽ và bao quát về nhiều địa danh be bé trên mảnh đất Quảng Trị này như thế, có chăng là khi bạn tập hợp lại các bài viết của các tác giả khác nhau, may ra bạn có một cái nhìn tổng thể.

Đã có quá nhiều người viết về thơ của Võ Văn Hoa, có quá nhiều người họa thơ anh, ca ngợi vẻ đẹp trong thơ anh và phân tích thế giới thơ bao la của anh. Đặc biệt, thạc sĩ Bùi Như Hải đã có hai bài viết rất cặn kẽ, thấu đáo và ngùn ngụt cảm xúc về rất nhiều phương diện trong thơ Võ Văn Hoa qua hai bài “Ở Một Chân Trời Yêu Thương” và “Thế Giới Thơ Võ Văn Hoa”. Mọi người viết về anh với một lòng ngưỡng mộ và kính trọng sâu sắc, một Tri Âm Các bề thế, một nhà thơ giàu lòng nhân ái, một nhà quản lý giáo dục được mọi người xung quanh ngấm ngầm yêu thương, qúy mến và nể trọng. Với tôi, thơ Võ Văn Hoa có thể được ví như một cô gái nhu mì, hiền lành và duyên dáng. Cái đẹp trong cô không làm các chàng trai phải lòng ngay cái nhìn đầu tiên, nhưng một khi đã tiếp xúc, khó ai có thể quên cô được, bởi vì cô không những dễ thương, trẻ trung, đằm thắm mà còn rất sắc sảo, thông minh và hài hước.

 Với thời gian hạn hẹp và với cảm nhận của một độc giả yêu thơ, hôm nay tôi xin giới thiệu với mọi người một phần thế giới thơ dịu dàng, sâu lắng dành cho gia đình của Võ Văn Hoa. Cùng cảm nhận với tôi nhé. Tôi cố ý không phân tích từng đoạn vì tôi có quan niệm rằng  đôi khi “phân tích là hũy hoại tính thống nhất”

 

 1.

Vào một ngày hội Làng, nhà thơ nghĩ đến người mẹ dấu yêu của mình. Tác giả mượn Làng Văn để nói về mẹ. Mẹ cũng như các dì, các cô gái làng Văn nói chung, rất đẹp và nền nã. Đó là những cô gái đứng đắn, thùy mị, khiến bao chàng trai ngẩn ngơ, trong đó đặc biệt có một người, yêu đến “cháy lòng”. Qủa là một cái nhìn thật mỹ miều.

CON GÁI LÀNG VĂN

  Mẹ ngày xưa chắc đẹp lắm

Con  gái  làng Văn đi lấy chồng

Có kẻ phong trần ngơ ngẩn tiếc

Từ đây vắng bóng một bông hồng.

 

Con lại về thăm quê ngoại ta

Hội làng vừa mới được mở ra

Các dì – con thấy đều xinh cả

Tuổi trẻ tình yêu đẹp mọi nhà

 

Con gái làng Văn bạn biết không ?

Đoan trang tính cách, má môi hồng …

Ruộng lúa, biền ngô … xanh tiếng hát

Ấm lòng bè bạn những chiều đông !

 

Hội làng khép lại… hẹn mùa trăng

Giã bạn bây giờ biết nói năng…

Con lại soi mình về thuở …bố

Cháy lòng bên mẹ cội làng Văn

 

2.

Người bố trong anh là một người thầy mẫu mực, đáng kính từ từng cử chỉ, từng lời khuyên răn. Nhờ bố, các con đã nên người, đã sống thực xứng đáng. Nhờ bố, con học được bài học làm người, giữ nếp đạo lý gia phong, giữ cái tâm trong sạch.

  Bố – người thầy đầu tiên của con

Truyền dạy cho con những  Minh tâm Bửu giám …

Lên chút nữa , qua truông dài rú rậm

Bố dắt con mỗi sớm đến trường

Thời gian khó, nhà đong từng bữa gạo

Nếp gia phong từ mũi chỉ đường kim

Bố răn dạy học văn, học lễ

Để mai sau con mãi kiếm tìm
Con đã lớn : Lập ngôn, lập chí

Bố vui sao những đứa con mình

Củng cố đời con, đời bố hy sinh

Con thấy bố – người “trồng người”  hạnh phúc
Giờ sang tuổi tám mươi tai lãng, mắt mờ

Tâm vẫn sáng, nếp nhà xưa vẫn giữ

Ngày đi xa, con càng thêm hiểu bố

Bố mãi là người thầy trong trái tim con

 

3.

Một người rất quan trọng làm nên một Võ Văn Hoa toàn diện, đó là người bạn đời  của anh, người luôn thấp thoáng trong rất nhiều câu thơ rải rác khắp nơi của Võ Văn Hoa, tôi tìm thấy bóng dáng chị trong bài thơ anh post gần đây:

ĐÊM NÓI GÌ CÙNG TA  

Tiễn em về phố xóm

Ánh đèn mãi lung linh    
Để rồi đêm huyễn hoặc   
Chất sâu nặng ân tình     
Tố Nga con đã ngủ          
Vương ông mãi thức hoài     
Chú Thạch Sùng di trú     
Chắt lưỡi hoài không thôi
Ban ngày công với việc    
Ban đêm “tư” về ai  ?!            
Trong suốt hành trình dài              
Niềm thương nào khỏa lấp?          

Đêm nói gì cùng ta                      
Giữa muôn ngàn sao sa                           

Tiễn em rời phố xóm    
Chẳng thể nào cách xa    
Điệp trùng mây – sóng – biển      
Đêm nói gì cùng ta … ! 

4.

Nhắc đến Võ Văn Hoa thì mọi người không thể không nhắc đến người em trai cũng không kém phần tài hoa của anh, thạc sĩ, giảng viên CĐSP Quảng Trị, nhà thơ Võ Văn Luyến, người cho rằng “Tôi gieo chữ trên cánh đồng hạn hán, con chữ khô cong thành dấu hỏi quay về”. Hai anh em cùng nhau ngồi đàm đạo, khề khà về những ngày tháng cũ, cùng nói chuyện thơ văn, tất cả được khắc hoạ rất chi tiết qua bài “Lai Rai Cùng Chú Em Võ Văn Luyến”

 LAI RAI CÙNG CHÚ EM VÕ VĂN LUYẾN

Ly này

Nhớ về tuổi thơ

Anh em ta trong mái ấm gia đình

Nghèo khó thương yêu!

*

Ly này

Nhớ ngày đến trường

Mẹ thổi cơm sớm

Cha đưa các con qua truông Cu Hoan hằng năm trời

Mong con học cái chữ làm người!

*

Ly này

Nhớ con sông chảy qua làng Thi Ông

Những chiều hè anh em tập bơi, tập lặn

Sông đi vào thi ca!

*

Ly này

Nhớ những năm chiến tranh

Đỗ Đại học, em xếp bút nghiên

Đất nước bình yên

Trở về giảng đường yêu mến

*

Ly này

Tạ ơn tổ tiên, ông bà, mẹ cha…

Đã hun đúc, sinh thành chúng ta

Phù hộ độ trì cháu con thành đạt!

*

Ly này

Mừng thế hệ sau bước tiếp

Kế thừa truyền thống cha ông

Thắp ước mơ hồng…

*

Và ly này

Ngưỡng vọng bà con bạn bè

Động viên và chia sẻ

Con đường xanh tiếng ve…

 

5.

Với con gái Võ Hoàng Phương, Võ Hoàng Yến, và cậu con trai giống ba như giọt nước, nhà thơ thể hiện tình yêu thương qua những trang thơ thật cảm động.

THƠ TẶNG CON GÁI VÕ HOÀNG YẾN

 Ra trường về Gio Linh

Con làm bên “Chia sẻ”

Có bao điều mới mẻ

Tiếng Anh bao ngọt ngào!

*

Quê nhà những ước ao

Lại về nơi cố quận

Thế giới trong “Tầm nhìn…”

Niềm tin vào thông tấn

*

Rồi đến một ngày kia

Mùa xanh cây trĩu quả

Đường hoa thơm cỏ lạ

Sóng vui vỗ quanh đời!

*

THƠ TẶNG CON GÁI VÕ HOÀNG PHƯƠNG

Học hành lập nghiệp xong

Thiên chức người phụ nữ

Ngày con đi lấy chồng

Thơm hương mùi hoa sữa

*

Kê tính đã một năm

Ba mừng sắp lên ngoại

Quê chồng không xa ngái

Nên được gặp con luôn

*

Ba tâm tình việc lớn

Nhỏ nhẻ mẹ bảo ban

Trong đời thường bận rộn

Yêu thương con dâng tràn !

*

GỬI CON TRAI

  Ba theo dõi bản tin thời tiết

Hà Nội mấy hôm đã trở mùa

Con trai ba chưa quen cái rét

Ở tầng 3 nhớ tránh gió lùa !

*

Đi học phải quàng khăn kín cổ

Năm đầu tiên rồi sẽ thích nghi

Mọi thách thức chỉ là trước mắt

Tự vượt lên mình nuôi chí nam nhi

*

Hà Nội ngoài trái tim cả nước

Trong ba còn một trái tim…

 

6.

Niềm vui cuộc sống gia đình chỉnh chu của nhà thơ còn được bồi đắp bằng tiếng cười trẻ thơ của cháu ngoại trong hai bài thơ “Yêu Thương Dành Cho Cháu Win” và “Cháu Tôi”

YÊU THƯƠNG DÀNH CHO CHÁU WIN 

 Hoãn chuyến tham quan Hà Nội*
 Đưa con “vượt cạn” khuya này
 Chuẩn bị lên làm ông ngoại
 Bên ngoài mưa gió bay bay…

14h 35 cháu khóc!
Nội ngoại vang tiếng cười
Mai ngày cháu khôn lớn
Yêu thương dành cho đời!

*

CHÁU TÔI    
    *Cho Nhật Minh ngoại tôn
 

Ngoại đi công tác Hải Hoà
Cháu về quê nội, ngoại nhoà lệ thương!
Thấm thoắt đã mấy tháng trường
Ấm êm tay mẹ, ngọt đường bà ru
Canh chầy từ …gió mùa thu
Ngủ ngoan cháu nhé, chim gù ngoài kia
Ngoại đi rồi ngoại sẽ về
Tối nay vắng cháu bốn bề lắng yên
Nhớ cháu tiếng khóc ngoan hiền
Căn phòng lửa ấm xanh miền dấu yêu
Giờ còn khoảng trống bao nhiêu
Rộng thênh nỗi nhớ…     
            bao điều …cháu con!
Đêm nay ngoại ngủ không tròn…  

*

 Võ Văn Hoa đi đứng ra thơ, thở ra thơ, nói ra thơ và gủi gắm tình cảm của mình qua thơ. Bất cứ phút giây nào, đi đâu, gặp ai, nghe gì, đọc gì, cảm gì và nghĩ gì anh cũng trải dài trên trang giấy thành những vần thơ sóng sánh, bình dị, trong trẻo và êm dịu. Gửi đến anh những lời chúc tốt lành nhất của một người yêu thơ  anh nhân kỷ niệm sinh nhật nhà thơ 15/4/2010.

VTNM

 14/4/2010

 

Ảnh Diệp Anh

.