NGẪM

 .

Hôm qua bạn bè tập trung nhà Bơ kỷ niệm 4 năm giỗ Điền, mới thấy thời gian trôi lẹ thiệt.

 

.

Có những lúc buồn nhất trong năm

Tôi nghĩ về những người đã mất

.

Bắt đầu là sự ra đi vào trưa chủ nhật của ông nội

Ở tuổi tám mươi sáu

Đó là lần đầu tiên trong đời

Tôi chứng kiến một đám ma

Anh của tôi tất tả đạp xe quanh làng

vòng tay thông báo gần xa

 Chú trong Họ chạy đi gửi mấy dòng điện tín

Ông nội nằm phong lưu trên bộ ván ngựa yên tịnh

Thanh cao như cuộc đời vốn có của mình

.

 Ngày qua ngày dăm người già trong làng lặng thinh

Nở một nụ cười trước khi nhắm mắt

Họ đã sống viên mãn.

Nhưng có những điều không hề đơn giản 

Nhiều người từ giã tôi sớm hơn quy luật thường tình

.

Nhìn ra xa tôi tự nhủ mình

Chẳng có nỗi buồn riêng tư nào đáng giữ

Có chăng – là dặm trường xót xa của người lữ thứ

khi thấy một phần bờ cõi đất nước trước nguy cơ

là khi lắm kẻ không nhà

khi trẻ phải bơ vơ

ôi kể gì cho hết

.

Ưu tư của riêng tôi ơi

Thấm thía gì đâu mà làm tôi mỏi mệt

Xin tiếp tục lên đường 

một chặng đường của  kẻ tựa thong dong

.

VTNM

12/4/2010

 


Ảnh Diệp Anh

Advertisements

29 thoughts on “NGẪM

  1. Chị ơi, em rất vui khi được đọc những dòng thơ (chưa qua phẩu thuật) của chị. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp hơn. Em mong chị luôn vui vẽ và hạnh phúc!

  2. Sinh lão bệnh tử mà, ai mà tránh được điều đó. Mà cũng bởi ai cuối cùng cũng phải đối diện với cái chết, nên tui nghĩ còn sống ngày nào thì hãy sống cho tốt, cho có ích với gia đình và mọi người rứa là khi mình “đi” mới thấy lòng thanh thản. Tui cũng giống NM ở chỗ thường hay nghĩ tới những vấn đề như “khi thấy một phần bờ cõi đất nước trước nguy cơ

    là khi lắm kẻ không nhà

    khi trẻ phải bơ vơ..”
    Cũng bởi rứa nên các tác phẩm của tui thường hướng tới những đối tượng này.
    Tui rất thích kiểu viết mộc mạc của NM. Phải có một tâm hồn trong sáng mới viết được những tứ thơ như rứa. Cảm ơn NM nhiều nha!

  3. NCB cũng hay ghé thăm nhà NM, cũng muốn còm một phát. Nhưng chả biết còm gì vì kém thơ văn, chỉ đành biết khen thôi. Thơ hay (chắc là vậy rồi vì NCB không biết làm thơ), hình chụp quá đẹp (NCB ăn cắp copy vài tấm để dành rồi). Mai mốt xuất bản một tập thơ nho nhỏ tặng mọi người ở quê Choa nhe.

    • Mấy cái hình ni toàn “ăn cắp” trên net không à NCB ui. Nên NCB muốn mần chi cũng được. Thỉnh thoảng có chi cứ vô đây trút bầu tâm sự, nói trên trời dưới đất chi cũng được, có kiểm duyệt cả mà, hehehe

  4. Mấy hôm nay nhiều chuyện buồn ha Như Mai.
    HD mong NM vui lên nhé.
    ( HD thì đang bận quá nè, mệt thì ngưng làm, vô blog đọc và com cho vui hay viết bài thơ chia sẻ với bạn bè, hết mệt lại dọn dẹp ! hì hì.
    Rất mong được làm hướng dẫn viên cho NM ở HN nhé.)

    • Mệt mà làm thơ hay như rứa chắc NM cũng khoái chuyển nhà quá, hehe. HD làm gì làm nhớ chăm sóc mình nhiều vào đấy nhé, biết là được ng ta chăm sóc từ xa rùi, nhưng phải yêu mình đấy.

      • Ừ, có lẽ việc chuyển về HN làm HD rất phấn chấn NM ạ.
        Thế nên bận ghê lắm mà vẫn vui . Tuần tới HD sẽ đi biểu diễn ở Bà Rịa – Vũng tầu, và cuối tháng 4 đi Huế . Còn muốn đi Đồng Xoài thăm mấy huynh và chia tay mấy anh chị bạn thân ở SG nữa nè. Ui ui…lu bu quá NM à.
        Chúc tối vui nghe NM.
        Thơm bé Dani nha.

  5. hi chi Mai, rat tinh co biet duoc blog cua chi. Em la Ty(ten that la ho ha huu huy) o Dalat, ngay xua nha e cho sinh vien tro, co chi Phat nguoi Duc Trong ban chi va co Chuyen, anh Chinh, thang Chien – ban hoc voi em thue phong. KO biet chi con nho gi ko? ngay xua em co vai lan len nha chi xem film nua.
    Qua Chien em co biet chi da lap gia dinh va qua Uc sinh song kha lau. Cach day vai thang thi em gap chi Phat.
    Tom lai, em va chi thi chac ko co gi de goi la “quen biet” nhung vi day mo re ma nen em biet duoc chi thoi he he
    han hanh duoc lam quen voi chi tren “the gioi phang ” ^_^

    • UI chu choa, em làm chị nhớ Đà Lạt quá, chứ đi chơi chỗ nào mà lạc vô nhà chị vầy nè? Muốn chị nhớ mặt em hay gửi tặng tấm hình đi. Chị mới gặp chị Phát, Chinh, Chiến hôm tháng 2 nè. THỉnh thoảng ghé vô nha.

  6. Mong sao cho ai ai khi từ giã cõi đời cũng được nở nụ cười viên mãn.
    Khi vui, khi buồn ta nhớ và nhắc đến họ thì chắc dưới suối vàng nụ cười của họ lại càng viên mãn hơn.

    • Em xinh đấy à. Đúng rồi đó, giống như cái câu cổ hũ nhưng bất hũ ni: “Con oi, khi ta ra đi, mọi người nhìn ta mĩm cười mà ta lại khóc, con phải sống làm sao để khi con ra đi, mọi người nhìn con khóc mà con lại mĩm cười” rứa đo rứa đo em xinh nhẩy.

  7. Con oi, khi ta ra đi, mọi người nhìn ta mĩm cười mà ta lại khóc, con phải sống làm sao để khi con ra đi, mọi người nhìn con khóc mà con lại mĩm cười”
    —————–
    Nhất trí cao!

  8. Hom qua co nguoi nho nguoi da ra di ma ko nho ngay sinh cua minh ta? hic…
    Nguoi VN hay tuong nho nguoi da chet nhung co le nen mung ngay sinh, that la vui ve, hanh phuc, luc minh con dang song, cung voi nhau, thi co le hay hon nhi? 🙂

  9. Lần đầu thấy NM làm thơ có vẻ trầm tư.
    Có phũ phàng quá không với người đã ra đi, khi NM viết:

    Ưu tư của riêng tôi ơi
    thắm thía gì đâu mà làm tôi mõi mệt
    Xin tiếp tục lên đường
    một chặng đường của kẻ tựa thong dong

    Chỉ biết mong một điều, NM không giận khi mình chân tình góp ý: Trong trái tim nhân hậu ,đa cảm còn cần có sự bao dung…

    • rứa thì bỏ chữ “tựa” đi là thành người bao dung hè ^^
      “ưu tư của riêng tôi ơi” ý là những vụn vặt đời thường, chứ không phải ưu tư về những người đã khuất, vì là ưu tư đời thường so với sự ra đi của họ là không thấm vào đâu, ít ra mình vẫn còn sống trên cõi đời này, thế thì cứ bước tiếp, một hai, một hai, một hai hehe

  10. Khi HL còn bé thf ông ngoại, bà nội mất, khi ông ngoại mất thì HL bé lắm lắm, sợ nên k dám lại gần, không dám đến nhà ông ngoại..
    Khi bà nội mất thì đã lớn hơn đủ để đau đớn cho tới tận giờ…

  11. “Chẳng có nỗi buồn riêng tư nào đáng giữ

    Có chăng – là dặm trường xót xa của người lữ thứ

    khi thấy một phần bờ cõi đất nước trước nguy cơ

    là khi lắm kẻ không nhà

    khi trẻ phải bơ vơ

    ôi kể gì cho hết

    Ưu tư của riêng tôi ơi

    Thấm thía gì đâu mà làm tôi mỏi mệt

    Xin tiếp tục lên đường

    một chặng đường của kẻ tựa thong dong
    *****
    Bây chừ Dzà thơ cũng đầy tâm trạng hè ?
    he he…

  12. mấy hôm không còm được, thấy đoạn ni đúng quá:

    Nhìn ra xa tôi tự nhủ mình

    Chẳng có nỗi buồn riêng tư nào đáng giữ

    Có chăng – là dặm trường xót xa của người lữ thứ

    khi thấy một phần bờ cõi đất nước trước nguy cơ

    là khi lắm kẻ không nhà

    khi trẻ phải bơ vơ

    ôi kể gì cho hết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s