Một bài viết trong blog Đàm Hà Phú, có liên quan đến mình, nên bỏ vô đây. Cô bạn thân mình đọc xong, bảo: Mai, mày cần dầu hào không để tao gửi sang cho một ít, mình biết là cô ấy thọc lét mình đây

Dù chỉ nhắc đến vài câu về thơ mình, khen chê thế nào không biết nhưng rất cảm ơn ĐHP vì chứng tỏ ĐHP có xem tập thơ mình một cách nghiêm túc, ít ra là xem khá kỹ, và đó là điều đáng trân trọng.

_________________

Gần đây, hầu như nấu món gì tôi cũng nêm dầu hào. nhưng nay muốn nói thêm chút đỉnh. Số là tôi đã có công nghiên cứu và so sánh giữa việc có dùng dầu hào và không dùng dầu hào trong nấu ăn và rút ra kết luận chắc chắn rằng: việc dùng dầu hào sẽ cho món ăn ngon hơn, thơm hơn và hấp dẫn hơn.
Mượn cái hình bên nhà chị Kiki nhé.

Trước hết xin giới thiệu sơ về dầu hào để quí vị ít vào bếp được rõ: “Dầu hào là loại nước chấm hơi sệt màu nâu sẫm được dùng trong các món ăn Trung Hoa (đặc biệt là món Quảng Đông), Philippines và Thái Lan. Nó được chiết xuất từ con hào (hàu), muối, bột ngọt (mì chính). Dầu hào được sáng chế năm 1888 bởi ông Lý Cẩm Thường (Lee Kam Sheung), một người Quảng Đông, Trung Hoa. Sau này, ông Lý lập công ty Lee Kum Kee chuyên sản xuất gia vị, chủ yếu là dầu hào”. Đại khái thế, coi trên mạng không biết có đúng không nữa.

Dầu Hào hiện nay trên thị trường có nhiều hãng chế biến, nhưng nếu ngon thì có thể mua chai thủy tinh của Hồng Công đúng hãng của ông Lý nói trên là ngon nhất, còn nếu không thì hàng Mã Lai cũng chơi được. Hàng Việt Nam có hiệu Magi, ăn nhạt và ít thơm hơn.

Về việc nêm dầu hào vào thức ăn, thực ra tôi đã có bàn trong bài: “bàn v ề làm thơ và nấu ăn”

Vậy dùng dầu hào như thế nào? Trong các công thức nấu ăn có chỉ định dùng dầu hào thì không cần bàn, còn tôi, tôi dụng tùy tiện và theo khẩu vị cá nhân nên không dám đưa ra công thức cụ thể, nhưng có thể kể ra một số cách như sau:

– Dùng ướp thịt, cá, gà trước khi nướng, kho, ram, chiên, xào. Chú ý là nếu dùng dầu hào thì phải bớt muối (hoặc mắm) lại vì dầu hào đã có vị mặn sẵn rồi.
– Dùng nêm trực tiếp trong các món xào: như rau xào, mì xào, cơm chiên…dầu hào thực ra không có dầu nhưng lại có tác dụng tạo độ bóng, vị thơm cho các món xào.
– Và cuối cùng, là cách chế biến dầu dào để chấm các món rau luộc (đặc biệt là cải thìa, cải ngọt, súp lơ…). Rau luộc vừa chín bày ra dĩa. Dùng chảo nhỏ cho dầu hào vào, nhiều hay ít tùy nghi, đợi dầu sôi cho thêm chút nước, ½ muỗng mắm ngon, một ít tỏi, ớt băm nhuyễn. Dùng đũa khấy tròn cho tỏi ớt vừa chín thì rưới trực tiếp vào dĩa rau luộc, rưới vòng tròn, rưới ngang, rưới dọc gì cũng được.

Còn tôi, tôi nấu mì gói cũng có dầu hào, chiên trứng cũng có dầu hào, thậm chí làm một tô cháo ăn liền tôi cũng cho chút dầu hào. Ngon hơn hẳn.

Bây giờ bàn về thơ trẻ.

Có một thời tôi bỏ không gửi thơ đăng báo nữa, và dĩ nhiên là tôi tự đánh mất cái tên Đàm Hà Phú đang còn kiếm nhuận bút rất khá của mình.

Tại sao vậy. Tại vì lúc ấy tôi đã ba mươi tuổi nhưng lúc nào cũng bị xếp vào: Thơ trẻ, nhà thơ trẻ. Tôi thấy chuyện này nó vớ vẩn đến lạ lùng mà chắc chỉ có ở Việt Nam mới có. Mà không chỉ riêng thơ, nhiều thứ khác nữa: Doanh nghiệp trẻ, nhà nông trẻ, kiến trúc sư trẻ…Tại sao lại phân biệt trẻ? Và bao nhiêu tuổi thì còn được xếp vào hạng trẻ? Và trẻ thì có khác gì?

Gần đây, tôi được tặng 2 tập thơ: Một là tập thơ Mắt Giấy của Nguyệt Phạm (Vợ Nguyễn Hữu Hồng Minh) và một tâp thơ do một người đọc blog mình gửi tặng, tập thơ Tản Mạn của Võ Thị Như Mai (Cảm ơn bạn Sông nhé)

Tập thơ Mắt Giấy đời hơn, cá tính hơn, mới hơn và dữ dội hơn, những câu thơ như vụt vào người đọc một cảm giác rất nhột nhạt, cay cú, khó chia sẻ.

Tập thơ Tản Mạn mềm mại hơn, thơ hơn, với nhiều bài đẹp, nhiều câu thơ đẹp, nhiều ý thơ đẹp, nhiều hình ảnh đẹp, nhiều suy nghĩ đẹp…hơn, nhưng vẫn mang nét ngây thơ, trong trẻo trong cách diễn đạt quá, làm cho những bài thơ chưa đủ mạnh về cảm xúc.

Cả hai nhà thơ, chắc chắn được xếp vào hàng thơ trẻ, thơ nữ trẻ hay một cái gì đó rất …trẻ. Theo tôi, cả hai tập thơ đều khá hay, đều để lại ấn tượng riêng. Nhưng có lẽ, cả hai đều thiếu một thứ, một thứ tương tự như dầu hào trong thơ.

Một thứ có thể dung hòa được cái tôi của người làm thơ và cái cảm nhận của người đọc thơ, một thứ làm thõa mãn cả hai. Một thứ tưởng chừng như không quan trọng, thường ít xuất hiện trong công thức hay trong những cuộc luận bàn về xu hướng sáng tác.

Tôi không biết cụ thể cái thứ tương tự như dầu hào trong thơ là thứ gì và cần phải dùng nó như thế nào trong một bài thơ. Nhưng tôi một lần nữa chắc chắn rằng làm thơ rất giống với nấu ăn, mà khi nấu ăn ta cần cho ra đời một món ăn ngon hơn, thơm hơn, hấp dẫn hơn, sáng tạo hơn để nhiều người cùng thưởng thức và cùng chia sẻ.

Thơ Trẻ, có lẽ còn mãi bị gọi là Thơ Trẻ nếu còn thiếu cái thứ tương tự như dầu hào trong thơ này. Để tôi thử viết một số bài thơ mới, những bài thơ của những năm 40 tuổi, xem có khác biệt gì không, có còn là Thơ Trẻ nữa không nhé.

Advertisements