Tặng TL của “Anh và chị”

.

này những cuộc chiến
tôi cứ nghĩ đã lùi xa nơi nào thăm thẳm lắm
như khi tôi kể các em nghe về loài khủng long
chú đại rồng bay vào không trung nhả  lửa
bệnh dịch tả có thời giết người hàng loạt
các em sẽ bắt đầu bài viết của mình bằng “thuở xa xưa”

.

tôi không biết phải nói các em nghe thế nào về những làn đạn bắn như mưa
lên mảnh đất nuôi tôi khôn lớn
tôi cũng đâu biết gì hơn
ngoài những thước phim buồn
khiến đêm về mộng mị
tiếng côn trùng rỉ rả
nước mắt trộn màu máu xối xả tuông
người gọi tên người nằm xuống

.

các em sẽ tròn mắt nhìn tôi vụng về, luống cuống
những đôi mắt màu hạt dẻ
đôi mắt màu xanh lơ
những làn da trắng mịn như tơ
những làn da màu đồng
da màu đen
màu da nâu thân quen

.

em Iraq khuôn mặt tròn bầu bĩnh
em Afganistan vui tính
em Somalia nhỏ nhắn thơ ngây

giữa những nụ cười trong veo ấy
chiến tranh là một từ rất gần

.

đất nước tôi bây giờ bình yên, rộn rã, tưng bừng
tạm quên vết thương thời chiến
người tìm đến người thánh thiện
những linh hồn bé bỏng lại sinh sôi

.

các em hôm nay sẽ bắt đầu bài đối thoại
bằng những lời rất đẹp trên môi
như các màu da hoà hợp với nhau
như những đôi mắt khác màu lấp lánh

.

câu chuyện tang thương của ai kia
có  kết cục vô cùng kiêu hãnh
rằng tình yêu sẽ mãi mãi vượt lên
sau bão tố tơi bời

 

VTNM

20/3/2010

Học sinh trường tôi

Advertisements