MỘT CHÚT SUY TƯ

Tặng TL của “Anh và chị”

.

này những cuộc chiến
tôi cứ nghĩ đã lùi xa nơi nào thăm thẳm lắm
như khi tôi kể các em nghe về loài khủng long
chú đại rồng bay vào không trung nhả  lửa
bệnh dịch tả có thời giết người hàng loạt
các em sẽ bắt đầu bài viết của mình bằng “thuở xa xưa”

.

tôi không biết phải nói các em nghe thế nào về những làn đạn bắn như mưa
lên mảnh đất nuôi tôi khôn lớn
tôi cũng đâu biết gì hơn
ngoài những thước phim buồn
khiến đêm về mộng mị
tiếng côn trùng rỉ rả
nước mắt trộn màu máu xối xả tuông
người gọi tên người nằm xuống

.

các em sẽ tròn mắt nhìn tôi vụng về, luống cuống
những đôi mắt màu hạt dẻ
đôi mắt màu xanh lơ
những làn da trắng mịn như tơ
những làn da màu đồng
da màu đen
màu da nâu thân quen

.

em Iraq khuôn mặt tròn bầu bĩnh
em Afganistan vui tính
em Somalia nhỏ nhắn thơ ngây

giữa những nụ cười trong veo ấy
chiến tranh là một từ rất gần

.

đất nước tôi bây giờ bình yên, rộn rã, tưng bừng
tạm quên vết thương thời chiến
người tìm đến người thánh thiện
những linh hồn bé bỏng lại sinh sôi

.

các em hôm nay sẽ bắt đầu bài đối thoại
bằng những lời rất đẹp trên môi
như các màu da hoà hợp với nhau
như những đôi mắt khác màu lấp lánh

.

câu chuyện tang thương của ai kia
có  kết cục vô cùng kiêu hãnh
rằng tình yêu sẽ mãi mãi vượt lên
sau bão tố tơi bời

 

VTNM

20/3/2010

Học sinh trường tôi

Advertisements

18 thoughts on “MỘT CHÚT SUY TƯ

  1. Đọc bài thơ ni tui lại nhớ một thời lửa đạn trên quê hương Quảng Trị của Như Mai. Tui đã đứng bồi hồi rất lâu để ngắm nhìn những vết đạn lỗ chỗ ở một trường học ở TX Quảng Trị (tui quên tên, người ta để làm chứng tích), tui đã đọc rất nhiều tài liệu về những ngày hè đỏ lửa 1972, tui đã xem rất nhiều bức hình, nhiều đoạn video về Quốc lộ kinh hoàng…và tui nghĩ rằng bài thơ của NM thật ý nghĩa khi bom đã ngừng rơi, đạn đã ngừng nổ trên quê hương mình, nhưng tui lại chạnh lòng khi nghĩ tới Iraq, Apganixtan…và nhiều nơi khác trên hành tinh này ngày ngày đạn vẫn rơi, bom vẫn nổ. Không biết gì hơn, tui chỉ mong sao dẫu chỉ một ngày (mà thôi, một giờ cũng được) trên trái đất ngừng máu chảy đầu rơi, như hiện nay một số nơi người ta đang chuẩn bị thực hiện tắt điện một giờ để hưởng ứng “ngày trái đất”. Nếu có một giờ ngớt đạn bom thì NM biết không sẽ có nhiều gia đình không ly tán, nhiều người già, phụ nữ, trẻ em không mất con, mất chồng, mất cha, nhiều sinh mạng sẽ được cứu thoát. Tui chỉ cầu mong rứa thôi NM à!

  2. MỘT CHÚT SUY TƯ … là tâm tư của một người đã sinh ra trong bom đạn và thấu hiểu nỗi đau chiến tranh.
    Nhìn những ánh mắt thiên thần ngây thơ của các trò nhỏ có màu da khác nhau, em lại suy tư về một thế giới còn lắm hận thù và xung đột…

  3. Anh đã đọc bài thơ này bên blog TL từ hôm trước, gửi theo phần comm. Bây giờ mới được đọc nguyên gốc.
    Câu đầu trong đoạn kết “câu chuyện tan thương…”, anh đoán là “tang thương” mới phải, đúng không NM?
    Chắc lỗi tại … cậu đánh máy, hehe!

    • Hoan nghênh anh MH dễ thương đã có cái còm vô cùng tế nhị. Vâng em đã sửa rồi và thú thật với anh đó là lỗi chính tả chứ không phải lỗi đánh máy ạ. Hôm trước anh Thanh Tịnh cũng có sửa cho em vài chữ. Lạ thật em cũng ngạc nhiên là mình bắt đầu vướng vài lỗi nho nhỏ, mà nếu không có giao lưu qua lại thì bản thân em không thể phát hiện ra. Bởi vậy mới nói con người ta không bao giờ hết học hỏi anh MH nhẩy. Dạo này thấy anh bắt đầu post khá nhiều bài thú vị đấy, anh nhớ phát huy nhé.

    • Tình cờ đọc truyện rất hay của TL, mà NM thật sự không biết TL là ai, do đi lạc vòng vòng mà thấy thôi à, nên mới cảm tác bài thơ này. Trong truyện hai nhân vật chính không thể có con vì ảnh hưởng chất độc màu da cam, nhưng bù lại họ có một tình yêu rất đẹp sau khi chứng kiến những người thân đã ra đi.

  4. Hé hé, hôm nay vào blog chị mới biết chị cho em vào blog roll. Thanks chị nha. Để em cũng tạo cái blog roll. Mới xây nhà nên còn nhiều thiếu sót.

    • Em nghe người ta bảo rằng, khắc tìm khắc thấy, ai …nhớ tới em họ sẽ tìm ra thôi. Như Bác Trà đi mấy vòng rùi cũng ghé lại nhà em đấy, cảm động thật, những người chịu khó đi tìm …nhau như thế mới là tri kỷ phải không nào!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s