CHO SINH NHẬT TUỔI 46

🎉🎈🎁🎀

Thế là mình đã trở thành người lớn
Mỗi mùa sinh nhật mỗi mùa hoa
Đàn ông trung niên cũng biết yêu thiết tha
Cho và nhận, chào nụ cười tuổi mới

Thế là buổi sáng bình minh chim cứ hót
Véo von mái nhà có vợ và con thương
Mình hát líu lo trước buổi sáng đến trường
Đồng nghiệp ơi, xin chớ cười đấy nhé

Thế là một ngày bỗng thấy mình nhỏ bé
Trước đám học trò tinh nghịch ngây ngô
Nếu mọi hôm có thể mình lên đô
La một trận có mà im thin thít

Thế là sinh nhật mình, bốn sáu
Hai số to đùng trên chiếc bánh xinh xinh
Tự dưng thấy mình đẹp trai giống minh tinh
Chu miệng thổi, rồi thì thầm điều ước

Ngủ một đêm sáng ra lo chạy trước
Tinh tươm chào, ngày nhà giáo Việt Nam
Tổ chức, trưng bày, chính xác từng milligram
Lỡ cau có, đồng nghiệp ơi, bỏ qua cho mình nhé

Nâng cốc chúc mừng, mùa đông, xin khoan ghé
Để cho mình, lãng đãng, cuối thu trôi
Nhắn người ở xa xin đừng quên chạm môi
Vào chiếc cốc tuổi thơ thời xa nhớ

Happy birthday
and
Happy Teacher’s Day
All the best

VTNM
19/11/2018

Advertisements

MONG NGÀY GẶP LẠI

🌹🎶👠🍹
Về lại mái trường ngày xưa
Để nhớ một thời bục giảng
Học trò mỗi em một ngã
Tìm đâu ôi nụ cười hiền

Tìm đâu những ngày say mê
Giáo án trải dài trang giấy
Ánh mắt ngây thơ đến vậy
Tà áo trắng bay trong chiều

Bầu trời biêng biếc mây xanh
Đạp xe qua rừng vội vã
Sau bữa cơm chiều tất tả
Chong đèn thao thức lo toan

Rằng em cớ sao nghỉ học
Rằng em cớ sao bướng ghê
Ghé thăm nhà em bên đê
Nước mắt ngắn dài thương quá

Trường xưa bây giờ chắc lạ
Người xưa có về hay không
Chạnh lòng trót nghĩ mông lung
Ai cài thanh xuân trên tóc

Học trò quay về dạy học
Sát cánh thầy cũ trường quen
Để yêu thêm những cái tên
Của những tâm hồn trong sáng

Học trò tỏa ra nhiều hướng
Theo lối đi của riêng mình
Đồng nghiệp tỏa ra nhiều hướng
Khi về nhớ ngắm bình minh

Hai mươi năm đâu dễ quên
Tay bắt mặt mừng, ôi nhớ
Như mối tình đầu dang dở
Gặp nhau mắt có cay nồng

Hai mươi năm giữa đám đông
Kỷ niệm nào thân thương nhất
Hội ngộ là điều có thật
Ôm nhau một cái ấm lòng.

Ngô Quyền ơi hãy chờ mong!

11.11.2018
VTNM

GIẢ SỬ

👠

Khi em buồn và khóc
Anh có dỗ em không?
Nắng ngoài kia vẫn trong
Chưa gặp nhau đã nhớ

Biết tình có muôn thuở
Hay giọt nước long lanh?
Bầu trời vẫn biếc xanh
Tơ trời se tình cuối?

Mình qua thời bé dại
Khổ đau rám nắng chiều
Em mong manh như diều
Đừng buông dây anh nhé

Gọi tên anh khe khẽ
Trong giấc mơ bình minh
Vẳng lại tiếng lặng thinh
Trong lành ban mai hé

Chắp tay thưa với mẹ
Cầu xin người ban ơn
Đã trót chọn con đường
Đi cùng con trai mẹ

Mùa thu hát khe khẽ
Lá vàng đong đưa cành
Thời gian đừng trôi nhanh
Đặng kéo dài nỗi nhớ

Chúng mình duyên hay nợ
Mà nói chuyện trăm năm
Ướt đôi mắt lá răm
Dỗ dành em anh nhé.

VTNM 10/11/2018

VAN EM

Van em đừng bán hoa
Mà tặng cho anh hết
Yêu em anh chết mệt
Hoa thơm lừng khắp nhà

Lúc nào anh đi xa
Nhớ nụ hoa nhài trắng
Bên hiên nhà yên ắng
Bàn tay em tưới cành

Hoa và em mong manh
Là của anh hết đấy
Người dưng đừng tin cậy
Tặng hết cho anh nè

Cả đời anh si mê
Chỉ em và hoa trắng
Tình anh đong bằng nắng
Sưởi ấm em, biết không

Thôi đừng nghĩ mông lung
Hai mươi tháng mười đến
Hoa và em trìu mến
Mình về chung một nơi

Van em đừng nói chơi
Mà bán hoa đấy nhé
Để anh về nói mẹ
Hoa và em tháng mười

vtnm 19/10
😍😍🤗🎉🎈

p/s hoa nhà chị Cải

PHẢI QUÊN

Rồi cứ thế những giấc mơ buồn như cơn gió
Lướt nhẹ nhàng êm ái đến ngẩn ngơ
Biết em chưa từng yêu sao anh mãi thẩn thờ
Vày vò chi trái tim mỏng như tơ mấy mươi năm miền nhớ

Thế giới đã đi qua triệu lần mưa nắng bão dông
Cha đã mất mẹ đã già ngoài bốn mươi anh cũng không còn trẻ
Sao em mãi hồn nhiên, xinh tươi và vô tư như thể
Tiếng sóng biển rì rào giam giữ trái tim anh

Trong tiềm thức nhạt nhòa em chẳng có răng nanh
Mà cắn vào giấc mơ những phút giây mềm lòng yếu đuối
Dẫu đường xa còn bao điều cần anh rong ruổi
Vượt núi xuống đèo chí làm trai hiên ngang

Anh có rảnh đâu mà mãi hát khúc tình tang
Tâm hồn anh và cả em cũng thuộc về người khác
Tội tình chi những giấc mơ xem chừng đi lạc
Tỉnh giấc chào ngày, mấy mươi năm rồi, đến lúc phải quên chưa?

Hì hì

vtnm
17/10/2018

CHUYẾN ĐI TÌNH BẠN

Năm ngoái hai cháu mình lên xe hoa cách nhau vài tháng. Mình nhủ, hay đi chơi cùng các cháu một chuyến trước khi bọn chúng bắt đầu sanh con. Nói là làm, mình lên kế hoạch cho một chuyến đi Malaysia- Singapore 8 ngày, chọn đúng thời điểm 2.9 để các cháu kết hợp nghỉ lễ và 4 ngày của hai cuối tuần. Lần đầu tiên mình có thể đi chơi mà không trúng dịp học trò được nghỉ. Số là mình làm việc biên chế cũng được 10 năm, kỳ nghỉ có lương dài hạn, dại gì không tranh thủ. Sau khi báo với hiệu trưởng, ông nhìn lịch trình và nói ngay, Mai, sao không nghỉ luôn thêm vài tuần nữa. Ừ nhỉ, thì nghỉ. Mấy bà giáo xúi mình đi Mỹ hoặc Châu Âu, bảo đi đi, rộng lớn lắm, nhộn nhịp lắm, khác lắm. Thế là mình quyết định đi Mỹ. Cũng nói thêm là, mình đi cùng con trai, 11t, năm cuối bậc tiểu học, tuổi đẹp nhất để đi du lịch cùng. Chậc, sang năm mới lên trung học, xin nghỉ vài tuần cộng với 2 tuần học sinh nghỉ giữa kỳ.

Mình sang Úc 15 năm là đã về Việt Nam 15 lần. Năm nào mình cũng về thăm ông bà, ba mẹ, cô dì và người thân. Mình thương những người già và thương mình, mình luôn lo sợ chẳng bao lâu sau sẽ mãi mãi không còn gặp họ nữa, mình muốn thưởng thức những món ăn quê hương, về lại trên con đường ngày xưa, về quê, về Đà Lạt, về với kỷ niệm. Lần đầu tiên quyết định đi xa hơn những chuyến đi hàng năm, mình lo lắm, nghĩ đến chuyến bay 4 tiếng, quá cảnh vài tiếng và đi thêm một chặng dài 14 tiếng nữa mà mình khiếp. Lên kế hoạch cũng khó, từ vé máy bay đến nơi ăn chốn ở, đến những cuộc gặp gỡ. Nước Mỹ trong mình toàn những chuyện kinh khủng và kém vui, do mình nhiễm quá nhiều tin tức xấu, nào là người bình thường có thể sở hữu súng, nào là các vụ xả đạn hàng loạt, nào là ám sát, đâm chém, khủng bố. Anh còn hùng hồn tuyên bố một câu xanh rờn, khi nào ông Trump còn nhiệm kỳ là khi đó chưa bước chân đi Mỹ, nghe cũng nhụt nhụt.

Thế rồi, mình nghĩ đến những người mình biết, những người bạn tuổi thơ, những người mình nghe tên đã lâu, hỏi họ đang ở đâu, có hứng thú cafe với mình không. Phản ứng của họ thật lạc quan và niềm nở. Mình định vị họ, ở nơi đâu trên bản đồ rộng lớn, và bắt đầu lên lịch trình cụ thể hơn. Mình chỉ đến nơi có ít nhất một người mình biết, nói dại, lỡ có trục trặc gì thì cũng có người ở gần để gọi. Điều này làm mình cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Chuyến đi của mình đến và đi từ Los Angeles. Như mình đã đề cập trong một entry trước, lẽ ra hai mẹ con sẽ đi Disneyland ở Anaheim nhưng vì anh Hoàng ở Garden Grove đã không còn nên không dừng lại ở đó. Bạn Nhi bảo đến nhớ gọi, mình cảm giác không được chắn chắn cho lắm vì nếu gọi mà hôm ấy bạn bận không gặp được thì sao. Mình cũng mong gặp lại bạn ấy biết nhường nào, hai mươi năm còn gì. Dù sao mình cũng đã đi học cùng bạn những năm cấp 2, 3 và đại học, đi cùng theo đúng nghĩa đen, tức là rủ nhau đi học. Tuy nhiên, làm thế nào để gặp thì thật mơ hồ. Los Angeles trở thành nơi mình dự định sẽ chỉ để nghỉ chân để thích nghi với thời tiết và trái giờ giấc.

Đến sân bay LA rộng lớn, cảm giác đầu tiên là sự an toàn, chỉn chu và thân tình. Mẹ con đứng đợi xe của khách sạn nhưng mãi chẳng thấy nên đi taxi. Bác taxi người Ba Lan khá thân tình và chừng mực. Cho giá bao gồm tip. Phải nói thêm rằng, ở Việt Nam, tip không có gì xa lạ nhưng đối với người Úc thì hoàn toàn không có văn hoá tip, người ta không mong nhận được tip và cũng không tip bao giờ, giá bạn thấy sẽ là giá bạn trả, đã bao gồm thuế, cho dịch vụ, thức ăn, thực phẩm, đồ dùng. Mình đã hỏi bạn bè vấn đề này trước khi đi nên cũng không ngạc nhiên lắm. Ở sân bay mình được chào giá sim điện thoại $65, nghĩ là hơi cao nên mình quyết định mua ở ngoài. Đúng dại, vì mình phải đi Uber vài lần mới mua được cái sim TMobile như bạn tư vấn và giá cũng không hề thấp hơn. Trong suốt cuộc hành trình, chỉ có ở New York là sóng yếu, đến mức không thể truy cập internet hay nhận cuộc gọi, lại đúng lúc mình cần nhất.

Đến LA ở gần sân bay, xung quanh cũng không có gì đặc biệt, chỗ ở tốt, rộng rãi, hai phòng ngủ, không quá ồn ào. Đúng lúc bé Phương nhắn tin hỏi gì đó, rồi bảo, ơ, đã đến đó rồi sao không thăm dì Khưóu. Hỏi lòng vòng, dì ở Garden Grove, hẹn Nhi cũng ở quán Việt Brodard Chateau ở gần đó, thế là nghỉ ngơi tí rồi kêu xe đi. Cũng xa thiệt, giao thông LA giờ đó nữa, hơn 1 tiếng đồng hồ. Con trai mệt quá nên đến nhà dì là nằm ngay ở ghế salon ngủ luôn một mạch nên mình đi gặp Nhi một mình. Nhi xinh đẹp, trẻ trung và chẳng khác xưa tí nào. Vẫn điệu đà, mảnh mai nhưng toát lên vẻ khoẻ khoắn của một người siêng tập thể dục, vẻ thông minh của một người làm việc trong ngành công nghệ thông tin và vẻ đẹp nổi bậc của một MC truyền hình. Ngày xưa Nhi sẳn sàng ngồi ở nhà mình mấy tiếng chỉ để đợi anh bạn trai đến chở về một đoạn đường không xa, hay đi bộ cùng mình lên xuống đường Trương Công Định cả chục lần cũng chỉ để xem anh kia có tình cờ đứng trước nhà. Sáng sáng mình rủ Nhi đi học. Giờ đây ngồi trước Nhi mình vẫn là một đứa bạn lúa lúa quê quê nhưng chả hề hấn gì, vẫn vui ơi là vui.

Nhi mất một tiếng để lái xe về nhà, hôm sau lại đi làm, nên chia tay sớm. Nói sớm vậy chứ cũng 8h tối. Về nhà dì ngồi nói chuyện Đông Tây Nam Bắc, rồi quyết định ngủ lại vì khuya. Tối dì còn đàn piano cho nghe và kể chuyện huyên thuyên về những người bà con ruột thịt. Nhà dì to, vườn đẹp, mọi người nấu ăn ngon. Sáng sớm dì đi bộ ra mua cho 2 ổ mì kẹp chả và một hộp cơm tấm 10 món. Cơm tấm thì mình không ăn hết nhưng hai ổ bánh mì thì hết ngay ngày hôm sau. Xe đến đón mẹ con đi tham quan Hollywood một ngày. Trước khi sang Mỹ mình đã hợp đồng xe, hai điểm quan trọng là downtown và cái bảng Hollywood. Tuy nhiên, anh tài xế chở ra trung tâm, đi lòng vòng hết các điểm rồi leo lên tầng thượng và chỉ đến cái bảng ở xa tít tắp bảo đó đó, Hollywood đó. Anh kể thêm vài điểm nữa nhưng cuối cùng quyết định đi Universal Studio city walk. Dani thích quá nhưng không đủ thời gian để vào bên trong, vì không lên kế hoạch. Đó là lý do vì sao chuyến đi về mình đặt lại chỗ ở sát Universal Studio và dành một ngày trọn vẹn vào đó và lên máy bay khuya cùng ngày.

Hôm sau mẹ con lên đường đi Las Vegas. Thật ra đây không phải là điểm muốn đến nhưng thấy Thuận đi post hình đẹp quá và Phát bảo nên đi một lần cho thấy cái lộng lẫy sang trọng hào nhoáng của LV về đêm. Tìm vé thấy cũng rẻ và khách sạn xịn giá không tồi, dĩ nhiên rồi, phải rẻ thì mới hấp dẫn người chơi chứ. Trước khi đi vài hôm tình cờ nói chuyện với Lối Nhỏ, em nói ở LV mà chị quên rồi hả. Vợ chồng em có một phòng dịch vụ airbnb sang chảnh vị trí đắt địa ngay LV strip, hai ngày chị đến khách chưa book. Dù không huỹ phòng khách sạn được nhưng nghe nói ngay LV strip mừng quá lại được gặp lại người quen, thế là quyết định ngay. Lối Nhỏ là bút danh của cô gái mình quen cách đây 10 năm khi ra tập thơ đầu ở Sài Gòn, không nhớ vì sao quen nhưng lúc đó ôi thôi trao đổi văn thơ khí thế, từ Lối Nhỏ sau đó mình mới biết một số anh chị em văn nghệ như Bảo Cường, Võ Quê, Sara, qua Hoài biết Lê Minh Quốc, đã dạo vào vườn văn thơ văn nghệ long lanh giờ thì may quá đã tìm được lối ra. Thì chứ gì nữa, nghe chữ nhà thơ là mọi người đã cao chạy xa bay, thôi thì bớt sống ảo quay về làm nhà giáo dễ thương cho lành. Vợ chồng Lối Nhỏ đưa đón ở sân bay, tiếp đón nhiệt tình nồng hậu, đến ngay buffet ăn trưa. Tối đi bộ ra trung tâm, được dắt lên vòng quay nhìn toàn bộ cảnh thành phố về đêm ấn tượng quá chừng. Con trai được đến quán ăn của Gordan Ramsey và hôm sau đến tiệm bán mô hình máy bay nổi tiếng. Mẹ được đi chợ mua rau củ về nấu. Gì chứ đi chơi sợ nhất là ăn uống, đặc biệt ăn hàng quán vì khẩu vị của mình khá tẻ nhạt, chỉ thích ăn luộc, hấp. Nói nhà không có hũ đường, muối và nước mắm bạn bè hay cười cho vì cái sự nhạt nhẽo quá đáng của mình.

Thứ Sáu, đóng gói ra phi trường đi Sacramento. Điểm đến này là để gặp Bơ và Chíp. Chíp cao ơi là cao và giống Điền kinh khủng làm mình toàn nhớ bạn ấy. Cả nhà chuẩn bị sẳn một giỏ thức ăn vặt to, một chậu hoa để sẳn, một đĩa gỏi cuốn. Em Jonah 14 tháng tuổi trông thật bảnh trai và dễ thương. Cả nhà đi ăn tối ở quán Nhật. Quán khá đông khách nên bọn mình đi dạo 1 tiếng mới quay lại. Bơ đã lên kế hoạch đi San Francisco một ngày nhưng mình đề nghị đi Monterey. Thuê xe đi ba tiếng mới đến và chuyến về thì đến 4 tiếng vì kẹt xe. Bơ và mình nói chuyện huyên thuyên còn Chíp và Dani thì hát hò giỡn một lúc chán thì ngủ trên xe. Đến nhà gia đình chị Yến chưa gì đã thấy món bò nhúng dấm đợi sẵn. Vợ chồng chị Yến lăng xăng nhiệt tình. Chị Yến học cùng mình 4 năm ĐH Đà Lạt. Chị lớn nhất lớp nên lúc nào cũng là bà chị yêu qúy chững chạc bảo bọc lũ sinh viên nhí nhố. Nói chuyện một tí mới biết chị Yến và gia đình Điền là hàng xóm cũ thế là Bơ và chị lại như người quen gặp lại hỏi chuyện bao nhiêu người quen chung.

Đầu tiên vào tham quan thuỷ cung vịnh Monterey. Chị Yến nhanh tay xin được vé gia đình vào cổng miễn phí từ thư viện địa phương vài hôm trước đó. Nơi đây có hơn 35.000 cá thể động vật và thực vật thuộc 550 loài gồm các loài cá lớn nhỏ khác nhau, các loài không xương sống, động vật có vú và thực vật. Mọi người rất ấn tượng với chiếc bể ba tầng chứa một rừng tảo bẹ cao chót vót, với đàn cá mòi lướt và lao nhanh như tên bắn, cá thái dương khổng lồ, cá mập đầu búa, cá ngừ vây xanh và vây vàng. Dani và Chíp thích thú với đàn cánh cụt vui nhộn và rái cá biển nằm thư giãn vui vẻ trên các phiến đá. Sau đó lên xe đi dọc theo con đường 17 dặm để đến làng Carmel-by-the-sea nơi có những cửa hiệu cổ kính, bãi biển cát trắng và nước biển rất trong. Trước khi lên đường về ghé quán P. F. Chang’s China Bistro. Không nghĩ là sẽ ăn vào giờ đó nhưng có lẽ chị Yến biết “đường về nhà ôi xa quá”.

Chia tay Monterey, về lại Sacramento và sáng hôm sau ra sân bay đi Milwaukee, Wisconsin nhà anh chị Tuấn Hằng. Chuyến bay đường dài chuyển tiếp ở Denver hơn hai tiếng. Đến Denver thì Lan Hà gọi. Không biết sân bay Denver ở Colorado chứ không cũng dừng lại vài hôm. Lan Hà cách sân bay có tí xíu nhưng cuối cùng không gặp được vì nghe nói đường vào sân bay khá phức tạp. Chị Hằng và Tú đi Việt Nam đột xuất nên không gặp được. Mình ở nhà gia đình anh chị khá lâu ở Suối Nghệ trước khi đi Úc. Ở Milwaukee gặp lại học trò Khánh Uyên, chị Mến, chị Lan ở nhà ông bà cố và mẹ của Tuyền. Mẹ bảo Tuyền đang học tiến sĩ, mình nghe nể quá, thật đáng tự hào học trò Ngô Quyền. Lẽ ra hẹn Thanh Xuân ăn trưa nhưng lúc đó mới qua hơi mệt nên không đi được. Đến quán Phở Cali 2 chơi cả buổi sáng mà không biết chỉ cần đi bộ vài bước là gặp Xuân và Uyên. Hồi trước mình khá ấn tượng với Thanh Xuân vì trong lớp em học rất giỏi, từ tốn, lễ phép. Thời gian ở Milwaukee, đi xuống phố một hôm, đi Chicago một hôm và chủ yếu nghỉ ngơi thư giãn. Nói chuyện nhiều với Linh và Vũ, chơi với nhóc Eric và bé Suri.

Chuyến đi tiếp theo là New York. Ôi xui New York mưa và mưa, cũng may là chỗ ở gần cầu Brooklyn rất tiện nghi và thoải mái. Có dịp nhất định mình sẽ ở New York ít nhất 1 tuần. Tuy mưa nhưng hai mẹ con đi khắp nơi, công viên Central Park, Time Square, toà nhà Empire State, đại lộ số 5, trung tâm Rockefeller, đã đặt vé đi du thuyền nhưng bỏ vì mưa dậy sớm không nổi. Không hiểu sao đến New York cái sim điện thoại chết yểu, mạng chập chờn không nhắn không gọi gì được. Cuối cùng đi xe lửa đại qua hướng New Jersey, dự định đi xe công cộng xa nhất có thể và đi Uber để có thể gặp chị Hải Hà. Nói chung mình hay mơ về một khu ven rừng hình dung nơi chị ở có những chú sóc vui tính và đàn mèo dễ thương, nơi chị ngồi viết hàng ngày và con đường chị đi bộ ra xe lửa để đi làm. Tuy nhiên trời có vẻ tối và âm u quá nên đành quay lại khách sạn. Hoá ra đường về rất nhanh, không dài lê thê như lúc đi. Đàn ông công sở ở New York thanh lịch, đẹp trai hút hồn, lỡ nhìn một cái là nở nụ cười toả sáng đến đốn tim. Dani bảo trời ơi mẹ già rồi mà toàn lo nhìn trai đẹp làm con xấu hổ quá khi đi cạnh mẹ hihi. Mình cũng không biết các cô gái và phụ nữ Mỹ có đẹp không vì quên nhìn mất.

Cũng nói thêm là những người mình gặp hỏi đường hỏi phương hướng họ đều rất tận tình, chỉ đến nơi đến chốn, đi bộ cùng một quãng rất xa và đợi mẹ con lên xe lửa vẫy vẫy tạm biệt rồi mới vội vã đi.Từ New York, bọn mình đi xe buýt đến Washington DC mất 4 tiếng. Lẽ ra đi xe lửa nhưng mua vé chậm nên chỉ còn loại business rất đắt. Xe buýt có wifi và toilet, tuy nhiên mạng yếu nên Dani hơi buồn. Cả buổi ngồi xe buýt nắng đẹp còn hôm đi tour ở Washington DC buổi chiều trời mưa. Đến DC được Phương Anh và bé Su Su dễ thương đón về nhà. Ấn tượng mắt tròn mắt dẹt của mình và khối tài sản sách khổng lồ của vợ chồng Phương Anh, sách ngập tầng hầm, sách trong nhà tắm, sách trong tủ, sách trong nhà khách, sách trong phòng ngủ, dưới gầm giường, trên nóc tủ và dĩ nhiên là đầy trên các kệ sách, sách và sách. Chồng Phương Anh làm bên ngành giáo dục đã nghỉ hưu và hiện đang viết sách về nghiên cứu lịch sử, về văn hoá Chăm Pa, về Huế, Sài Gòn, Hà Nội. Lúc mình đến cả hai đang trong giai đoạn sắp xếp phân loại sách và nghe đâu bây giờ đã gần hoàn thành đâu vào đấy. Sách nhiều nhưng toàn sách tuyển, quý hiếm và hay nhé. Giờ đây Phương Anh bảo may quá anh xã giảm mua sách giấy và chuyển sang mua sách audio rồi. Phương Anh hồi xưa đã học giỏi, chia thì tiếng Anh thoăng thoắt trong khi mình chả biết mô tê. Chính vì học giỏi thông minh nên giờ Phương Anh làm công tác dịch thuật rất tốt ở DC. Chỉ có vài người Việt hiếm hoi ở Virginia có bằng phiên dịch ở toà án như thế này, làm mình càng phục sát đất.

Có lẽ mình phải viết ngắn gọn lại tí vì lê thê thế này đọc chắc ngán. Chuyến đi tour nguyên ngày ở DC Dani rất vui, thăm các viện bảo tàng, ngang qua Nhà Trắng, Điện Capitol, các đài tưởng niệm, National Mall. Dani thích nhất bảo tàng hàng không và không gian quốc gia, trải nghiệm Virtual Reality và sau cùng là Madame Tussaud nơi trưng bày tượng sáp của những nhân vật nổi tiếng. Chiều về bạn Ngọc Trâm mời đi ăn tối. Quỳnh nhắn sẽ sang gặp tí chứ Quỳnh đã ăn tối rồi. Bạn bè đều mấy mươi năm mới gặp lại, tha hồ tám. Nói thêm là sau chuyến đi này mình trở thành bà tám chuyên nghiệp. Trâm làm manager bộ phận gì đó ở Bank of America, tự tin, vui tính, xinh đẹp. Quỳnh làm bên network, có tài chụp ảnh điêu luyện. Quỳnh là con gái út của thầy Bửu Ấn, hồi xưa mình đi gia đình Phật Tử cùng nhóm với Quỳnh, Minh Hồng, Cao Thuỷ, Đoan. Ôi xấu hổ mình chỉ mới Chân Cứng, Tung Bay thời ấy còn Quỳnh và Hồng thì đã cấp Tín cấp Tấn hay Kiên, Trì, Định, Lực rồi cũng nên.

Chia tay DC để đi Georgia. Nhiên Hương muốn đón mẹ con ở sân bay. Mình nghĩ ra là gặp. Đến nơi mới vỡ lẻ sân bay Hartsfield–Jackson Atlanta là một trong những sân bay đông đúc nhất thế giới. Trời ơi không biết làm sao để mà định vị, hướng Bắc hướng Nam lung tung. Hành lý lại lạc nữa. Gọi nói hay Hương về trước đi rồi bọn mình đi taxi về. Mãi đến hai tiếng sau mới gặp được Nhiên Hương. Ở Georgia mình cố ý tìm chỗ ở cách nhà Nhiên Hương không xa. Nhiên Hương học với bọn mình từ tiểu học đến hết năm lớp 9 thì chuyển vào Sài Gòn. Mình rất mê Georgia vì nhà to và đẹp quá chừng, sau nhà có rừng, có sóc. Chồng Nhiên Hương bảo, may là Nhiên Hương nhìn thấy sóc nên đặt tên con gái là bé Sóc, chứ không thì cũng là Chồn hay Chuột gì đó rồi. Dani mê chơi điện tử với hai trai lớn, Sóc chơi với anh trai kế. Nhiên Hương hướng dẫn mình tỉ mỉ cách chăm sóc da với face spa lumia thần thánh, điểm nhấn là massage da mặt đúng cách. Nhiên Hương lúc nào cũng học giỏi, nhất là toán, sau này ra làm cô giáo dạy tiếng Anh cấp 3 ở Sài Gòn, gái bốn con, tinh tươm, gọn gàng, thoải mái, đã học xong đại học ngành kế toán, đợi gái út lớn tí, có lẽ sang năm, sẽ đi làm full time trở lại. Ôi nể quá, mình có một nhóc mà đầu bù tóc rối, hihi. Nhiên Hương làm món chả giò và mì hải sản, quá ngon nên ăn luôn mấy bận. Quay lại nhà trọ, hôm sau anh Vũ đồng hương đến chở đi ăn sáng và thăm gia đình hai bác. Sau nhà bác trồng các loại rau củ, có một cái hồ thiên nhiên rất đẹp. Gia đình bác các anh chị đều là bác sĩ và hai bác rất siêng đi du lịch. lẽ ra năm nay mình sang Canada tham dự hội Đồng Hương Quảng Trị vào tháng 7 nhưng không sắp xếp được.

Tối hôm sau gia đình Hương chở mẹ con sang nhà Tuệ Liên. Hoá ra nhà trọ chỉ là nơi để đồ đạc hành lý vì mình dành toàn bộ thời gian với bạn. Gia đình Tuệ Liên tiếp đón mình cũng chu đáo không kém. Bảo đã mua sẳn hai cái chăn rồi mà không qua ở lại là không được à nhen. Tuệ Liên học cùng mình những năm cấp 3, học xong 12 thì Liên đi Mỹ. Nhà Tuệ Liên bài trí rất khéo, tỉ mẩn đến từng chi tiết. Góc thư giãn sau vườn chim hót, một phòng trang trọng phía trên cùng để thờ và rất thanh tịnh, kỷ vật lưu niệm của chú, của em được Liên giữ lại và xếp đặt ngay ngắn. Cả nhà đi ăn quán chay, sáng Liên dậy sớm nấu bún mọc, sao mình không được khéo léo thế nhỉ. Con trai lớn học túi bụi để chuẩn bị cho một đề tài gì đó, hai cô gái ít nói nhưng ý tứ và hoà đồng, muốn đi với mẹ ra sân bay để tiễn. Liên bảo, muời mấy gần hai mươi năm chứ ít đâu Mai, vợ chồng tâm đầu ý hợp vất vả lắm mới có được tổ ấm của ngày hôm nay. Mình nghe tâm phục khẩu phục. Mình lúc đó đã thích Georgia lắm luôn rồi đó nha. Vợ chồng Liên nói, Georgia chưa đâu,  gia đình Liên đã đi Orlando, Florida đến 8 lần, chắc phải đặc biệt lắm lắm vì gần như tất cả các khu vui chơi đều gần nhau, đi 8 lần vẫn chưa hết.

Chuyến bay nội địa cuối cùng là từ Atlanta về San Diego, 4 tiếng. Mình mê hãng South West quá chừng, ước gì Úc có hãng máy bay như thế, cực kỳ thoải mái. Không có số ghế, mình nghĩ sẽ chen chúc kinh khủng lắm đây nhưng không hề, vị trí nào xếp theo vị trí đó. Những người lên trước có khuynh hướng ngồi ghế 1 và ghế 3. Mình và Dani nguyên tắc là thấy hai ghế nào cạnh nhau đầu tiên và gần cửa sổ là chọn. Lên máy bay được phát một bịch pretzel (bánh quy xoắn) và một loại nước tự chọn. Chú tiếp viên hỏi, có muốn ăn nhẹ không, Dani nói, có gì ạ, pretzel và pretzel, cả hai bật cười vui vẻ.

Đón mẹ con mình ở sân bay là mẹ con Duyên và JJ. Ra khỏi sân bay tí thấy San Diego đẹp quá, đúng là biển sóng dạt dào thuyền tấp nập nha. Vậy Duyên chở đi một vòng ngắm cảnh hén. Hai bạn trai trẻ làm như đã gặp nhau từ kiếp nào, nói chuyện huyên thuyên làm như ôn lại chuyện cũ như hai bà mẹ. Hồi xưa mình hay lên gác nhà Duyên nằm tám, Duyên bảo sao lúc đó học đại học mà ăn rồi ngủ như heo me la hoài. Nè ăn bánh nậm bột lọc không để Duyên đặt cô gần nhà làm. Vô phòng Duyên chỉ cho xem, bấm một cái là màn hình từ từ chạy xuống, bấm một cái nhạc nổi lên âm thanh đặt khắp phòng thấy giống rạp chiếu phim không, hèn gì mỗi lần hỏi đang làm gì đó là nói trên giường. Ủa sao bồn cầu cũng có đèn sáng lấp lánh thế này, để nhìn cho rõ à, rồi cười hô hố. Sau nhà Duyên là dàn tập yoga dây bay bay như Ninja, phòng khách có tạ tuỳ biến trọng lượng đi ngang qua về cầm lên nhấp xuống, phòng bếp treo dây đàn hồi thể hình, của phòng ngủ có xà đơn để hít lên thả xuống. Duyên làm chức gì to to trong trường đại học bên quản lý quỹ tài chính, mình nói nôm na thế chứ không biêt associate director là gì. Đội nhóm Duyên nghỉ trưa chạy bộ ven biển, một tuần giáo viên yoga đến hướng dẫn 2 3 lần. Điểm gần cuối rồi, đi shop nhen. Thế là mua ít quần áo, đôi giày cho Dani và vài túi xách be bé xinh xinh cho mình. Duyên cũng mua giày và áo cho JJ, nghe nói cái áo khoát bận lên trường để quên đâu rồi.

Một đêm ở San Diego, ra xe lửa đi về lại Los Angeles, chia tay Duyên và JJ bịn rịn. Dani rất vui vì internet mạnh và trên tàu có nước uống. đến Los Angeles cũng trễ. Gia đình Thuận đón ở ga xe lửa. Thuận dạy với mình ở trường Ngô Quyền mấy năm. Từ chỗ Thuận lái xe đi lên đó cũng cả tiếng thế mà cả nhà có mặt cảm động gì đâu. Hai nhóc nhà Thuận vui ơi là vui, nói cười tíu tít. Mình rất nể những gia đình có con hoà đồng với mọi người chứ không tỏ ra xa cách và khó gần gũi. Tính hoà đồng ấy rất tốt cho phát triển tâm hồn, tính cách và sau này lớn lên nhìn cuộc sống nhẹ nhàng, có thể tháo gỡ những khúc mắt của bản thân theo cách đơn giản và hiệu quả nhất.

Hôm trước Thuận nói mời mẹ con Mai đi ăn tối, Mai nói Thuận ơi nhà Thuận có cơm rau luộc gì không. Thuận nói được rồi để Thuận hái rau trong vườn và luộc đem lên. Trên đường Dani toàn khen bánh mì kẹp khoai tây chiên in-and-out chỉ có ở Cali, thế là về khách sạn để đồ rồi đi tìm in-anh-out. Về lại Thuận bày ra bàn bao nhiêu món, bầu xào, các loại rau luộc, ổi, sữa, nước, táo tàu, nho, đũa muỗng li. Sau đó cả nhà phải lo về vì quá khuya. Chồng Thuận là hải quân, bởi vậy Thuận nói không bao giờ post hình facebook. Chiến lợi phẩm đủ cho hai mẹ con ăn uống ngon lành cả ngày hôm sau trước khi bay về Úc. Vì ngày hôm sau dành cho Universal Studio nơi mẹ Mai phải nhắm tịt mắt từ đầu đến cuối ruột gan lộn tùng phèo khi đi lên các trò chơi cảm giác mạnh với Dani và khi con hỏi mẹ thích không thì nói là ờ ờ cũng vui hơ.

Một entry rất dài không gì hơn ngoài sự háo hức của chuyến đi vẫn còn in dấu và để tri ân những người bạn đã chào đón mẹ con mình chuyến đi đầu tiên đến nước Mỹ, và có lẽ đó là chuyến đi duy nhất được sắp xếp như thế này. Qua nhiều cung bậc thăng trầm của cuộc sống, qua những ngày rất cô đơn buồn bã nhớ nhung nơi xa, qua những thời điểm khác nhau trong cuộc đời, từ thời tiểu học, đến cấp hai cấp ba, đại học, đi làm, là Quỳnh của thời sinh hoạt GĐPT, là Nhi, Nhiên Hương, Duyên, Tuệ Liên, Trâm, Phương Anh của thời đi học, là Bơ của Điền, là chị Yến của thời học đại học, là Thuận của lúc đi dạy, là gia đình anh chị Tuấn Hằng lúc đi làm, là Lối Nhỏ của thời văn thơ, là anh Vũ và hai bác đồng hương, là gia đình dì Khướu. Có lẽ không ai làm được chuyến đi như mình và có thể gặp lại được nhiều người thân trên xứ Mỹ rộng lớn. Không có họ, chuyến đi của hai mẹ con sẽ không có nhiều ý nghĩa, chỉ là ngắm cảnh trên những đường phố xa hoa những toà nhà cao lớn, có thể là cái nháy mắt của một anh đẹp trai nhưng chẳng gợi lại kỷ niệm gì. Đất nước thì bao la, cảnh đẹp biết bao nhiêu mà kể hết nhưng tình người, từng nếp nhà, nếp nghĩ, từng mảnh đời, từng tâm hồn, từng căn nhà, từng cách sống, tất cả tạo nên một cái nhìn rất đẹp về nước Mỹ trong mình.

Mẹ con mình ra về nhưng mang trong mình mỗi câu chuyện nhỏ xinh xinh và tình cảm ấm áp của mỗi gia đình mình gặp. Mình đến và đi, họ quay lại với công việc của đời thường, còn mình thì nặng lòng thương nhớ. Một lần nữa, mẹ con mình rất biết ơn tình cảm của mọi người. Không có gì hơn ngoài lời mời chân thành, cánh cửa nhà mình luôn rộng mở chào đón các bạn đến Tây Úc. Có thể mình không tiếp đón được chu đáo như thế nhưng các bạn có thể ở lại nhà mình, chạy xe của mình và tham quan cùng mình. Hẹn gặp lại nhé.

p/s Đồng nghiệp hỏi, đi Mỹ thích cảnh gì nhất, mình nói gặp bạn bè và ngắm trai đẹp ngoài phố. Khổ thân, giờ nổi tiếng toàn trường là cô Mai mê trai đẹp huhu.

THẾ RỒI NGƯỜI ĐÃ RA ĐI

Có những lúc tôi cảm thấy rất buồn bã và trống trải. Muốn nói gì đó với ai đó nhưng thật khó. Thôi thì đành viết tạm vài dòng cho đỡ buồn, những dòng lẻ loi khô khan chứ không như một bài thơ được trau chuốc. Và rồi những cuộc ra đi, mờ mờ và dần dần rõ hơn. Nhiều quá, đến nỗi không còn nhớ hết.

Có một bạn nào đó, đã từng chở tôi về nhà, tôi như một con mắm, đi học hay đi đâu đó chả nhớ, lại khuya, lại mưa, và lạnh. Đà Lạt mà, có khi dễ chịu, có khi lại xuyên buốt làm cho mình muốn ngã bệnh đến nơi. Người đó thấy tội nên bảo thôi lên đây chở về cho nè. Rồi một hôm, một người quen thông báo, bạn ấy bị tai nạn, và đã ra đi. Tên gì tôi cũng không nhớ.

Một người bạn nữa, chơi chung nhóm, thân, chơi từ nhỏ cơ mà. Bạn ấy hài hước, dễ chịu, lúc nào cũng là một quản trò ồn ào, kiểu tiếng nói đến cả mấy phút rồi mới thấy người xuất hiện. Tôi nhút nhát, chả biết nói chuyện, thế nhưng bạn ấy luôn biết cách kéo tôi vào những cuộc đối thoại ồn ào. Tôi đi dạy xa, thi thoảng vẫn gặp bạn ấy khi thì Sài Gòn, khi thì Đà Lạt, không nhiều nhưng đủ để giữ liên lạc. Thế rồi, người ta tìm thấy bạn ấy trên đồi thông, bất động, trong xe hơi, tự vẫn. Đà Lạt xôn xao, các bạn đều có mặt, còn tôi không lên được. Ngậm ngùi. Nhớ lắm Điền ơi.

Người hàng xóm già, Eddie, ngày trước là nhân viên đường sắt, một công việc duy nhất cho đến khi về hưu. Khi tôi biết ông thì những người bạn của ông cũng đã ra đi gần hết, ông chưa bao giờ lập gia đình lại là con một nên lại càng không có ai thân thích. Hàng tháng ông ra bưu điện gửi tiền về cho một người bà con xa, một người duy nhất mà ông gọi là người thân. Tôi cũng ít để ý đến ông. Ông đi chợ mua thức ăn cho vài chú mèo hoang. Tôi hay chạy qua chạy lại. Có khi cùng ông đi chợ. Lâu lâu không thấy tôi đâu, ông lại sang lấy cái gậy gõ cửa nhẹ nhẹ, hỏi, sao lâu rồi không thấy, bộ ông làm gì sai à. Tôi gãi đầu gãi tai, dạ cháu bận quá ạ. Đến khi ông không còn lái xe được nữa thì ông bắt đầu chuyển sang chế độ ăn “meals on wheels”. Cuối cùng ông không thể chăm sóc bản thân được thì chuyển vào viện dưỡng lão. Tôi dắt con đến thăm, ông vui lắm vì có khách. Ông tiễn mẹ con tôi ra tận cửa, và không quên hỏi “Thế hai mẹ con tên gì?” hoặc “Ông đã gặp hai mẹ con trước đây chưa nhỉ?” hay “Tổ chức nào điều hai mẹ con đến thăm ông đấy?” Có hôm tôi chụp hình và hôm sau đem đến cho ông xem, ông rất ngạc nhiên, sao nhìn cái ông già này quen quen. Thế đấy. Rồi một hôm, viện dưỡng lão gọi thông báo ngày lễ tang, vì sao, tôi lại không có mặt hôm ấy, không rõ. Nhưng mà, tôi luôn nhớ đến ông.

Carol là người quản lý thư viện trường tôi. Tôi hay nói chuyện với bà. Bà hút thuốc rất nhiều nên đến khi phát hiện ung thư phổi, mọi người đều ngấm ngầm liên tưởng tới nguyên do. Con gái bà cũng làm phụ giáo trong trường. Giai đoạn bệnh nặng, tôi có đến thăm một lần. Tôi nghĩ rằng tôi nên nấu gì đó đem tới. Thế là vài hộp bún xào, vài hộp cơm cà ri. Chỉ đến thăm được đúng một lần thì nghe tin buồn. Lễ tang gần trường nên đa số mọi người đều có mặt. Tuần tới đây, một công viên địa phương được thành lập và sẽ lấy họ của gia đình bà để đặt tên cho công viên mới này vì công sức đóng góp của gia đình dành cho địa phương. Giấy mời được gửi đến trường và tôi đăng ký tham dự. Tôi mến Bà và đây là một sự kiện đáng tự hào.

Sau Carol, trường tuyển nhân viên mới, Janie. Biết Janie khoảng hơn 1 năm thì Janie phát hiện bị ung thư, tôi không biết tên căn bệnh ung thư gì. Sau vài lần trị liệu, tôi có đến nhà thăm một lần, cũng chỉ một lần duy nhất. Sau nà, hiệu trưởng thông báo lễ tang, trường tôi cử 2 người tham dự vì đúng ngày làm việc. Tôi cũng hay nghĩ đến Janie và nhớ cách bà nói chuyện một cách tự hào về con cái, về dự định chuyển sang một căn nhà nhỏ hơn và sẽ làm ít giờ lại hoặc nghỉ hưu sớm hơn.

Bố tôi. Mấy lần bệnh nặng, khó thở, dịch tràn phổi, về nhà nghỉ ngơi, một thời gian, rồi không qua khỏi. Rất tiếc tôi chưa đưa bố đi đâu. Chỉ có một chuyến đi cách đây khoảng 4,5 năm. Đưa bố xuống thăm con gái riêng ở Rạch Giá, gặp lại người cũ, sau đó đi Phú Quốc, và rồi Hà Nội, thăm vài điểm. Tôi nhớ lần sau cùng, tôi về thăm, tháng 9. Khi chào để đi thì bố tôi đang tụng kinh nên bố khoát tay bảo, chào nhé. Thế nhưng khi tụng kinh xong, thì bố lại hỏi O, bé Mai đâu rồi nhỉ. Thương quá chừng. Những ngày bố bệnh nặng, con gái chỉ biết chào bố qua webcam. Bố tôi mất, cả nhà không ai về kịp, bố chỉ thấy mặt con dâu, em gái và những người hàng xóm. Sau này, mẹ vừa nói vừa khóc, cái số ông thế, cả một đời bôn ba, đến khi mất lại không thấy mặt vợ con, buồn. Đám tang thì đông đủ. Chuyến đi Rạch Giá ngắn ngủi có lẽ phần nào có một ý nghĩa đặt biệt. Giỗ 100 ngày, gia đình con gái riêng và tất cả tập trung về, đông. Giá mà, lại giá mà, tất cả mọi người có mặt trong những ngày bố còn sống. Đó là năm nào tôi cũng về một hoặc hai lần, nhưng, có bao giờ là đủ. Tôi hay nghĩ ngợi và không thể nào tin được, bố tôi đã không còn nữa, hoàn toàn không còn trên cõi đời này. Bố tôi cũng đã sắp xếp gọn gàng cho sự ra đi của mình tận 3 năm về trước, đoán trúng ngày tháng năm mất và viết lại sẳn, y như thánh. Thương bố quá chừng.

Một người hàng xóm nữa, bà Marie, người Ý. Bà hay nói vọng qua hàng rào. Có khi bức xúc quá thì chạy qua uống tách trà và nói ra rả. Thật ra nhà bà ở cách đây 10km, nhà hàng xóm là ‘bạn trai”, chắc cũng 95t rồi chứ không ít. Marie khoảng 70t, ăn vận gọn gàng, nhanh nhẹn. “Bạn trai” là nhạc công, thỉnh thoảng cũng chơi vài nhạc cụ. “Bạn trai” cần được chăm sóc còn Marie thì cũng bực bội vì những người con của ông ấy chả quan tâm gì, lại không tôn trọng Marie cho lắm. “Bạn trai” nhớ nhớ quên quên nên càng làm Marie khốn khó, lần nào cũng muốn bỏ về nhà mình nhưng luôn quay lại. Marie uống thảo dược hơn là dùng thuốc, bảo rằng, chả tin mấy ông bác sĩ cho toa thuốc, giết người như chơi, xém toi mạng mấy lần vì mấy ông cho thuốc thế nào ấy. Không biết bà có đề cập đến bệnh cao máu hay không, nhưng lần nào sang nhà, bà cũng đồng ý uống nửa ly trà thảo dược. Lại những lần bận rộn, Maire gọi thì tôi lại đang ở siêu thị. Nói chung mất liên lạc vài tháng vì có lần cô ấy nói là đi Ý một chuyến. Sau đó tôi gọi gọi nhắn tin đều không được. Tôi chạy sang nhà hàng xóm cũ (vì tôi đã chuyển nhà), ông “bạn trai” ấy bảo, Marie không còn ở đây, tôi bảo, thế thì cho tôi số điện thoại mới hoặc địa chỉ của bà, mãi sau một người bạn từ trong bếp chạy ra mới giải thích, Marie đã qua đời, ngay tại nhà này, vào một buổi tối, đột tử. Tôi cũng không hề biết bà đã mất ngày tháng nào, không hề biết vì không có ai để hỏi. Sinh nhật bà trước tôi một ngày nên năm ngoái chúng tôi tổ chức sinh nhật cùng nhau. Thế mà khi bà ra đi, tôi chẳng biết gì cả, có ai nhớ bà không, có ai thương bà không?

Một anh trong cộng đồng dạy tiếng Việt lớp thứ bảy, tôi mới thấy đúng 1 lần, tăng xông, mất, 55t, quá đột ngột, vì anh bảo tuy cao máu nhưng anh giữ sức khoẻ rất tốt, trông anh cũng rắn chắc, khoẻ mạnh.

Anh Nguyễn Vũ Hoàng, một người đã có rất nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, một người tôi vô cùng quý mến. Anh có lẽ là người tôi ít tiếp xúc nhất nhưng lại đem lại cho tôi nhiều điều tốt đẹp hay ho nhất. Nếu như thời đi làm xa, cô đơn, buồn bã, không phương hướng, thời bắt đầu có internet và bắt đầu biết kết bạn tâm sự linh tinh, thì một người ở tận đẩu tận đâu như anh, lại luôn an ủi, động viên tôi rất nhiều. Nếu như cái thời rất khó, anh cũng là người gửi cho tôi những cuốn băng đĩa sách hay để học, để dạy, cho tôi tiền mua hẳn một chiếc máy tính mới vì tôi dùng máy tính chạy cà rịch cà tang của chủ nhà. Anh bảo có tự trọng không muốn lấy đi nữa thì coi như cho mượn, chứ đợi đến khi có tiền mua được thì cũng đã đui mù thông tin lắm rồi. Anh sống một mình nuôi con, đôi khi cần nói chuyện trên trời dưới đất với ai đó. Vài lần về Việt Nam, anh mướn xe đi cùng anh trai về Đà Lạt thăm gia đình tôi, hỏi han tất cả mọi người, tặng quà cho bố mẹ và mấy anh chị em. Anh bảo anh có đạo nên cho dù anh đã li hôn nhưng vẫn muốn sống đạo, tức là chung thuỷ với một người và chỉ có một cuộc hôn nhân mà thôi, nên anh xem tôi như một người em kết nghĩa. Có một lần anh còn dắt cả Kathy con gái anh lên nhà tôi hai hôm. Đến khi anh biết tôi sắp lấy chồng, mà lại là người cũng bằng tuổi anh, và do mai mối chứ cũng không phải quen từ trước, thì anh về, và khóc như mưa như gió. Anh bảo, anh sống đạo như thế là đủ rồi, tôi huỹ hôn đi, và thay tên anh vào thiệp hồng. Tôi thì không biết làm thế nào, gia đình anh giàu có, tôi thì như con mắm từ đâu hiện ra, rồi chuyện anh sống đạo nữa, ôi thôi, tôi cũng rối ren, mà khi ấy, 26t, tức là đã ế sưng ế sỉa, lại gầy nhom, mụn, xấu xí, ai rước cho cái. Anh thì chưa sẳn sàng, còn anh tây xì la xì lô gặp cái bảo thích tôi ngay, hic hic. Mỗi năm, tôi và anh vẫn email hỏi thăm nhau xã giao, em gái anh cũng dần thân với anh trai tôi, đi Đà Lạt là ghé, xuống Sài Gòn là ghé. Những năm tháng ấy, anh vẫn sống đạo, nuôi con. Kathy bây giờ đã học xong đại học, ngoan. 2015 tôi gửi mấy bài hát phổ thơ tôi, anh nghe và khen hay. Hai năm nay không thấy anh gửi email chúc ngày nhà giáo hay sinh nhật. Tháng 9 này tôi đi Mỹ, nhà anh ở ngay Disneyland nên email hỏi anh là tôi và con trai có thể ghé thăm anh được không. Không thấy trả lời nên tôi nhờ anh trai hỏi thăm em gái anh. Chị ấy bảo anh về VN năm ngoái, đột tử, tại nhà, hoàn toàn đột ngột, hoàn toàn chưa sắp xếp cuộc ra đi của mình, còn một cuốn nhật ký, ấp ủ bao dự định. Con gái học xong, anh muốn sắp xếp về VN nghỉ hưu, nhà cửa bên Mỹ còn bề bộn, đâu ai biết trước. Em gái anh bảo, quá bối rối nên tưởng đã thông báo nhưng hoá ra lại chưa. Lần này thì tôi lại khóc như mưa như gió, tôi nghĩ đến cuộc đời. Anh làm hãng, đôi chân đau, có lần đề cập bị tim nhẹ. Tôi nghe loáng thoáng, đọc loáng thoáng. Tôi hình dung những ngày tháng anh làm việc, chăm con, luôn luôn lo lắng cho người này người kia, sống lặng lẽ trên một đất nước xa xôi.

Tôi nghĩ đến những người đã ra đi, chầm chậm có, chóng vánh có, sắp xếp có, đột ngột có. Những cuộc ra đi như khói hương, trở về với cát bụi. Tôi thầm gọi tên họ, tôi nghĩ đến những người còn lại, những người đã già, những người đang còn trẻ. Tôi nghĩ đến những tranh chấp, những vụn vặn, những rối rắm, những nhỏ nhen của đời thường, và rồi tất cả sẽ trở thành vô nghĩa, vì một ngày kia, ai đó bạn biết, ai đó bạn thân, và cả bản thân bạn nữa, sẽ tan thành khói sương. Tôi nghĩ đến tất cả những người mình yêu thương, và những giây phút hiện tại. Hãy sống bằng cả tấm lòng, và bằng cả trái tim yêu thương. Và tôi biết, tôi vẫn luôn nghĩ về họ, những người đã ra đi, những người không để lại nhiều vết tích trong cuộc đời mình và những người đã in dấu son đỏ thắm trong trái tim yếu đuối của tôi. Nhớ quá là nhớ, thương quá là thương.

2/7/2018