THẾ RỒI NGƯỜI ĐÃ RA ĐI

Có những lúc tôi cảm thấy rất buồn bã và trống trải. Muốn nói gì đó với ai đó nhưng thật khó. Thôi thì đành viết tạm vài dòng cho đỡ buồn, những dòng lẻ loi khô khan chứ không như một bài thơ được trau chuốc. Và rồi những cuộc ra đi, mờ mờ và dần dần rõ hơn. Nhiều quá, đến nỗi không còn nhớ hết.

Có một bạn nào đó, đã từng chở tôi về nhà, tôi như một con mắm, đi học hay đi đâu đó chả nhớ, lại khuya, lại mưa, và lạnh. Đà Lạt mà, có khi dễ chịu, có khi lại xuyên buốt làm cho mình muốn ngã bệnh đến nơi. Người đó thấy tội nên bảo thôi lên đây chở về cho nè. Rồi một hôm, một người quen thông báo, bạn ấy bị tai nạn, và đã ra đi. Tên gì tôi cũng không nhớ.

Một người bạn nữa, chơi chung nhóm, thân, chơi từ nhỏ cơ mà. Bạn ấy hài hước, dễ chịu, lúc nào cũng là một quản trò ồn ào, kiểu tiếng nói đến cả mấy phút rồi mới thấy người xuất hiện. Tôi nhút nhát, chả biết nói chuyện, thế nhưng bạn ấy luôn biết cách kéo tôi vào những cuộc đối thoại ồn ào. Tôi đi dạy xa, thi thoảng vẫn gặp bạn ấy khi thì Sài Gòn, khi thì Đà Lạt, không nhiều nhưng đủ để giữ liên lạc. Thế rồi, người ta tìm thấy bạn ấy trên đồi thông, bất động, trong xe hơi, tự vẫn. Đà Lạt xôn xao, các bạn đều có mặt, còn tôi không lên được. Ngậm ngùi. Nhớ lắm Điền ơi.

Người hàng xóm già, Eddie, ngày trước là nhân viên đường sắt, một công việc duy nhất cho đến khi về hưu. Khi tôi biết ông thì những người bạn của ông cũng đã ra đi gần hết, ông chưa bao giờ lập gia đình lại là con một nên lại càng không có ai thân thích. Hàng tháng ông ra bưu điện gửi tiền về cho một người bà con xa, một người duy nhất mà ông gọi là người thân. Tôi cũng ít để ý đến ông. Ông đi chợ mua thức ăn cho vài chú mèo hoang. Tôi hay chạy qua chạy lại. Có khi cùng ông đi chợ. Lâu lâu không thấy tôi đâu, ông lại sang lấy cái gậy gõ cửa nhẹ nhẹ, hỏi, sao lâu rồi không thấy, bộ ông làm gì sai à. Tôi gãi đầu gãi tai, dạ cháu bận quá ạ. Đến khi ông không còn lái xe được nữa thì ông bắt đầu chuyển sang chế độ ăn “meals on wheels”. Cuối cùng ông không thể chăm sóc bản thân được thì chuyển vào viện dưỡng lão. Tôi dắt con đến thăm, ông vui lắm vì có khách. Ông tiễn mẹ con tôi ra tận cửa, và không quên hỏi “Thế hai mẹ con tên gì?” hoặc “Ông đã gặp hai mẹ con trước đây chưa nhỉ?” hay “Tổ chức nào điều hai mẹ con đến thăm ông đấy?” Có hôm tôi chụp hình và hôm sau đem đến cho ông xem, ông rất ngạc nhiên, sao nhìn cái ông già này quen quen. Thế đấy. Rồi một hôm, viện dưỡng lão gọi thông báo ngày lễ tang, vì sao, tôi lại không có mặt hôm ấy, không rõ. Nhưng mà, tôi luôn nhớ đến ông.

Carol là người quản lý thư viện trường tôi. Tôi hay nói chuyện với bà. Bà hút thuốc rất nhiều nên đến khi phát hiện ung thư phổi, mọi người đều ngấm ngầm liên tưởng tới nguyên do. Con gái bà cũng làm phụ giáo trong trường. Giai đoạn bệnh nặng, tôi có đến thăm một lần. Tôi nghĩ rằng tôi nên nấu gì đó đem tới. Thế là vài hộp bún xào, vài hộp cơm cà ri. Chỉ đến thăm được đúng một lần thì nghe tin buồn. Lễ tang gần trường nên đa số mọi người đều có mặt. Tuần tới đây, một công viên địa phương được thành lập và sẽ lấy họ của gia đình bà để đặt tên cho công viên mới này vì công sức đóng góp của gia đình dành cho địa phương. Giấy mời được gửi đến trường và tôi đăng ký tham dự. Tôi mến Bà và đây là một sự kiện đáng tự hào.

Sau Carol, trường tuyển nhân viên mới, Janie. Biết Janie khoảng hơn 1 năm thì Janie phát hiện bị ung thư, tôi không biết tên căn bệnh ung thư gì. Sau vài lần trị liệu, tôi có đến nhà thăm một lần, cũng chỉ một lần duy nhất. Sau nà, hiệu trưởng thông báo lễ tang, trường tôi cử 2 người tham dự vì đúng ngày làm việc. Tôi cũng hay nghĩ đến Janie và nhớ cách bà nói chuyện một cách tự hào về con cái, về dự định chuyển sang một căn nhà nhỏ hơn và sẽ làm ít giờ lại hoặc nghỉ hưu sớm hơn.

Bố tôi. Mấy lần bệnh nặng, khó thở, dịch tràn phổi, về nhà nghỉ ngơi, một thời gian, rồi không qua khỏi. Rất tiếc tôi chưa đưa bố đi đâu. Chỉ có một chuyến đi cách đây khoảng 4,5 năm. Đưa bố xuống thăm con gái riêng ở Rạch Giá, gặp lại người cũ, sau đó đi Phú Quốc, và rồi Hà Nội, thăm vài điểm. Tôi nhớ lần sau cùng, tôi về thăm, tháng 9. Khi chào để đi thì bố tôi đang tụng kinh nên bố khoát tay bảo, chào nhé. Thế nhưng khi tụng kinh xong, thì bố lại hỏi O, bé Mai đâu rồi nhỉ. Thương quá chừng. Những ngày bố bệnh nặng, con gái chỉ biết chào bố qua webcam. Bố tôi mất, cả nhà không ai về kịp, bố chỉ thấy mặt con dâu, em gái và những người hàng xóm. Sau này, mẹ vừa nói vừa khóc, cái số ông thế, cả một đời bôn ba, đến khi mất lại không thấy mặt vợ con, buồn. Đám tang thì đông đủ. Chuyến đi Rạch Giá ngắn ngủi có lẽ phần nào có một ý nghĩa đặt biệt. Giỗ 100 ngày, gia đình con gái riêng và tất cả tập trung về, đông. Giá mà, lại giá mà, tất cả mọi người có mặt trong những ngày bố còn sống. Đó là năm nào tôi cũng về một hoặc hai lần, nhưng, có bao giờ là đủ. Tôi hay nghĩ ngợi và không thể nào tin được, bố tôi đã không còn nữa, hoàn toàn không còn trên cõi đời này. Bố tôi cũng đã sắp xếp gọn gàng cho sự ra đi của mình tận 3 năm về trước, đoán trúng ngày tháng năm mất và viết lại sẳn, y như thánh. Thương bố quá chừng.

Một người hàng xóm nữa, bà Marie, người Ý. Bà hay nói vọng qua hàng rào. Có khi bức xúc quá thì chạy qua uống tách trà và nói ra rả. Thật ra nhà bà ở cách đây 10km, nhà hàng xóm là ‘bạn trai”, chắc cũng 95t rồi chứ không ít. Marie khoảng 70t, ăn vận gọn gàng, nhanh nhẹn. “Bạn trai” là nhạc công, thỉnh thoảng cũng chơi vài nhạc cụ. “Bạn trai” cần được chăm sóc còn Marie thì cũng bực bội vì những người con của ông ấy chả quan tâm gì, lại không tôn trọng Marie cho lắm. “Bạn trai” nhớ nhớ quên quên nên càng làm Marie khốn khó, lần nào cũng muốn bỏ về nhà mình nhưng luôn quay lại. Marie uống thảo dược hơn là dùng thuốc, bảo rằng, chả tin mấy ông bác sĩ cho toa thuốc, giết người như chơi, xém toi mạng mấy lần vì mấy ông cho thuốc thế nào ấy. Không biết bà có đề cập đến bệnh cao máu hay không, nhưng lần nào sang nhà, bà cũng đồng ý uống nửa ly trà thảo dược. Lại những lần bận rộn, Maire gọi thì tôi lại đang ở siêu thị. Nói chung mất liên lạc vài tháng vì có lần cô ấy nói là đi Ý một chuyến. Sau đó tôi gọi gọi nhắn tin đều không được. Tôi chạy sang nhà hàng xóm cũ (vì tôi đã chuyển nhà), ông “bạn trai” ấy bảo, Marie không còn ở đây, tôi bảo, thế thì cho tôi số điện thoại mới hoặc địa chỉ của bà, mãi sau một người bạn từ trong bếp chạy ra mới giải thích, Marie đã qua đời, ngay tại nhà này, vào một buổi tối, đột tử. Tôi cũng không hề biết bà đã mất ngày tháng nào, không hề biết vì không có ai để hỏi. Sinh nhật bà trước tôi một ngày nên năm ngoái chúng tôi tổ chức sinh nhật cùng nhau. Thế mà khi bà ra đi, tôi chẳng biết gì cả, có ai nhớ bà không, có ai thương bà không?

Một anh trong cộng đồng dạy tiếng Việt lớp thứ bảy, tôi mới thấy đúng 1 lần, tăng xông, mất, 55t, quá đột ngột, vì anh bảo tuy cao máu nhưng anh giữ sức khoẻ rất tốt, trông anh cũng rắn chắc, khoẻ mạnh.

Anh Nguyễn Vũ Hoàng, một người đã có rất nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, một người tôi vô cùng quý mến. Anh có lẽ là người tôi ít tiếp xúc nhất nhưng lại đem lại cho tôi nhiều điều tốt đẹp hay ho nhất. Nếu như thời đi làm xa, cô đơn, buồn bã, không phương hướng, thời bắt đầu có internet và bắt đầu biết kết bạn tâm sự linh tinh, thì một người ở tận đẩu tận đâu như anh, lại luôn an ủi, động viên tôi rất nhiều. Nếu như cái thời rất khó, anh cũng là người gửi cho tôi những cuốn băng đĩa sách hay để học, để dạy, cho tôi tiền mua hẳn một chiếc máy tính mới vì tôi dùng máy tính chạy cà rịch cà tang của chủ nhà. Anh bảo có tự trọng không muốn lấy đi nữa thì coi như cho mượn, chứ đợi đến khi có tiền mua được thì cũng đã đui mù thông tin lắm rồi. Anh sống một mình nuôi con, đôi khi cần nói chuyện trên trời dưới đất với ai đó. Vài lần về Việt Nam, anh mướn xe đi cùng anh trai về Đà Lạt thăm gia đình tôi, hỏi han tất cả mọi người, tặng quà cho bố mẹ và mấy anh chị em. Anh bảo anh có đạo nên cho dù anh đã li hôn nhưng vẫn muốn sống đạo, tức là chung thuỷ với một người và chỉ có một cuộc hôn nhân mà thôi, nên anh xem tôi như một người em kết nghĩa. Có một lần anh còn dắt cả Kathy con gái anh lên nhà tôi hai hôm. Đến khi anh biết tôi sắp lấy chồng, mà lại là người cũng bằng tuổi anh, và do mai mối chứ cũng không phải quen từ trước, thì anh về, và khóc như mưa như gió. Anh bảo, anh sống đạo như thế là đủ rồi, tôi huỹ hôn đi, và thay tên anh vào thiệp hồng. Tôi thì không biết làm thế nào, gia đình anh giàu có, tôi thì như con mắm từ đâu hiện ra, rồi chuyện anh sống đạo nữa, ôi thôi, tôi cũng rối ren, mà khi ấy, 26t, tức là đã ế sưng ế sỉa, lại gầy nhom, mụn, xấu xí, ai rước cho cái. Anh thì chưa sẳn sàng, còn anh tây xì la xì lô gặp cái bảo thích tôi ngay, hic hic. Mỗi năm, tôi và anh vẫn email hỏi thăm nhau xã giao, em gái anh cũng dần thân với anh trai tôi, đi Đà Lạt là ghé, xuống Sài Gòn là ghé. Những năm tháng ấy, anh vẫn sống đạo, nuôi con. Kathy bây giờ đã học xong đại học, ngoan. 2015 tôi gửi mấy bài hát phổ thơ tôi, anh nghe và khen hay. Hai năm nay không thấy anh gửi email chúc ngày nhà giáo hay sinh nhật. Tháng 9 này tôi đi Mỹ, nhà anh ở ngay Disneyland nên email hỏi anh là tôi và con trai có thể ghé thăm anh được không. Không thấy trả lời nên tôi nhờ anh trai hỏi thăm em gái anh. Chị ấy bảo anh về VN năm ngoái, đột tử, tại nhà, hoàn toàn đột ngột, hoàn toàn chưa sắp xếp cuộc ra đi của mình, còn một cuốn nhật ký, ấp ủ bao dự định. Con gái học xong, anh muốn sắp xếp về VN nghỉ hưu, nhà cửa bên Mỹ còn bề bộn, đâu ai biết trước. Em gái anh bảo, quá bối rối nên tưởng đã thông báo nhưng hoá ra lại chưa. Lần này thì tôi lại khóc như mưa như gió, tôi nghĩ đến cuộc đời. Anh làm hãng, đôi chân đau, có lần đề cập bị tim nhẹ. Tôi nghe loáng thoáng, đọc loáng thoáng. Tôi hình dung những ngày tháng anh làm việc, chăm con, luôn luôn lo lắng cho người này người kia, sống lặng lẽ trên một đất nước xa xôi.

Tôi nghĩ đến những người đã ra đi, chầm chậm có, chóng vánh có, sắp xếp có, đột ngột có. Những cuộc ra đi như khói hương, trở về với cát bụi. Tôi thầm gọi tên họ, tôi nghĩ đến những người còn lại, những người đã già, những người đang còn trẻ. Tôi nghĩ đến những tranh chấp, những vụn vặn, những rối rắm, những nhỏ nhen của đời thường, và rồi tất cả sẽ trở thành vô nghĩa, vì một ngày kia, ai đó bạn biết, ai đó bạn thân, và cả bản thân bạn nữa, sẽ tan thành khói sương. Tôi nghĩ đến tất cả những người mình yêu thương, và những giây phút hiện tại. Hãy sống bằng cả tấm lòng, và bằng cả trái tim yêu thương. Và tôi biết, tôi vẫn luôn nghĩ về họ, những người đã ra đi, những người không để lại nhiều vết tích trong cuộc đời mình và những người đã in dấu son đỏ thắm trong trái tim yếu đuối của tôi. Nhớ quá là nhớ, thương quá là thương.

2/7/2018

Advertisements

Phạm Như Phước và “Đạo Lý Cội Nguồn”

Vừa rồi bố tôi mất và ông để lại khá nhiều bút tích. Chúng tôi thường nghĩ đến ông là một người trầm lặng, khi sống không bao giờ phiền hà ai mà khi mất đi cũng không muốn ai bận tâm về mình. Ông lặng lẽ sưu tầm, ghi chép những bài thơ yêu thích bằng nét chữ tuyệt đẹp, photo đóng tập tặng mọi người. Trong bài này thì tôi không có ý định viết về bố của mình vì tôi còn để trong lòng, nỗi đau còn quá tươi mới để có thể viết thành lời.

Phạm Như Phước có trong friendlist của tôi ở facebook. Anh vừa là đồng hương, vừa là người tên đã nghe quen từ lâu nhưng giờ mới có dịp gặp, trong dịp anh đến viếng đám tang. Sau khi ra về cùng với đoàn Gia Đình Phật Tử, anh quay lại và lặng lẽ gửi tặng tôi hai tập sách. Tôi rất qúy sách, đặc biệt là sách và các bài viết của người quen, người thân.

Tôi nghĩ đến những con chữ và cách dùng, cách “chơi” của mỗi người cũng khác nhau. Những người viết chuyên nghiệp qua trường lớp, những người dùng con chữ để mưu sinh, những người tự rèn luyện và có năng khiếu, chữ tuôn trào, chữ lồng lộng thênh thang; những người yêu thích chữ, tự trau dồi, tự học hỏi và có cảm hứng trao đổi thành phẩm từ con chữ với những người thân yêu, với cộng đồng, với một nhóm bạn đọc gần gũi. Như thế là vui. Cũng như ba tôi có một nhóm bạn bè anh em thân tình, lâu lâu viết một bài trình bày thật trau chuốt rồi chạy sang tặng nhau, rồi ngồi uống trà, rồi đàm đạo. Thế giới “bạn đọc”có khi chỉ hai ba người nhưng đó cũng là một cái thú “chơi”vô cùng thanh lịch.

Phạm Như Phước cũng có cách “chơi” rất riêng, như cách Nguyễn Chiến Thắng đã nói “Một thú chơi thơ trí tuệ tao nhã”. Anh chọn “đạo lý cội nguồn” làm chủ thể và là nền móng cho các tác phẩm của mình, một chủ đề rất rộng để có thể làm nên nguồn cảm hứng không bao giờ cạn, cộng với việc nắm bắt các thể loại thơ, từ đó mà các con chữ tha hồ tung bay, làm nên một phong cách Phạm Như Phước có dấu ấn đặc biệt và rất đáng mến.

Đạo lý cội nguồn là tâm tư (Tuổi ngoài năm mươi chưa thấy già/ Đường đời phía trước vẫn còn xa/ Tình thầy nghĩa bạn luôn tha thiết/ Ơn mẹ công cha mãi đậm đà); là tình cảm chồng vợ (Dựng gia đình anh không thể thiếu em/ Rất ngọt ngào đêm đêm nghe câu hát/ Khi có em anh đâu ngoài ai khác/ Giữ ấm lòng không nhạt lạnh bờ môi); là nỗi nhớ dưới mái trường không bao giờ phai phôi (Tình bạn bè trong tôi nhớ mãi/ Nghĩa thầy cô mấy thuở không quên); là bốn mùa quanh ta (Hoa xuân sắc thắm hoa xuân đầy/ Lấp lánh màu vàng lấp lánh mây/ Hạ về Khánh Đản hạ về đến/ Thu tới Vu Lan thu tới nầy/ Đạo sự đông tàn đạo sự mãn/ Nhành mai sân trước nhành mai đây); Và là tình làng nghĩa xóm, là phong tục tập quán, là sinh hoạt dân gian; và là thấy,buông, (Thấy nhầm mình biết phải quay lui/ Thấy được tham si cố đẩy lùi/ Thấy khổ không than vì phận lủi/ Thấy nghèo nỏ trách bởi thân xui; Bỏ được si mê bớt muộn phiền/ Bỏ giành quyền lực sống an nhiên/ Bỏ tham danh vọng tâm luôn ổn/ Bỏ nhũng tiền tài trí mãi yên)

Nhâm nhi tập thơ “Đạo Lý Cội Nguồn” vào dịp đầu năm mới, vào lúc bố tôi mất 49 ngày, như là một cách thanh lọc tâm tư và nhớ về quê cha đất tổ, để học cách kiềm nén nỗi đau mất mát mà nghiệm ra rằng, bố tôi đã thanh thản ra đi, đã để lại tiếng thơm cho đời và niềm nuối tiếc, yêu thương vô bờ bến của người thân yêu. Thắp nén nhang tưởng niệm người đã khuất và thầm thì đọc mấy câu thơ, thầm cảm ơn tác giả và nhân duyên trời đất để tôi cảm nhận tập thơ cũng theo cách rất riêng và hoàn cảnh rất riêng của mình, âu đó là số phận của mỗi tác phẩm khi về với bạn đọc. Một lần nữa, xin được cảm ơn tác giả Phạm Như Phước và xin muợn mấy câu khai bút năm nào của anh để kết thúc bài viết này: Chúc bạn bút khai viết mấy lời/ Mừng xuân an lạc khắp muôn nơi/ Năm sang thịnh vượng nhiều hơn nữa/ Mới cũ hoà giao thật tuyệt vời.

Tây Úc 19/2/2018 (Mùng 4 tết)

dlcn

 

KHÚC ĐÔNG BUỒN

Sài Gòn nghiêng mình xô lệch dòng xe cộ tứ phương

Liêu xiêu chiều xanh rêu

phố vỗ nhịp giăng mộng mơ lên mắt

giữa hợp ca muôn vạn thanh âm

biến tấu em – trầm mặc

nghi ngút khói ân tình hay khổ hạnh rối bời thêm gầy guộc phiêu du?

 

kẻ hành khất bốn mùa quay quắt tìm về cội nguồn yêu thương

nắng vừa khép tà áo thu chở chiều ưu tư tần ngần ngoái lại

anh dẫn em đi qua mười năm

mười năm

hắt hiu yêu thương

nồng nàn tình ái

sao dập dềnh chi nhiều cho rười rượi vĩ cầm kiệt sức bi ca

 

Miền xa rối bời u uẩn cuội sầu rời rạc phố phôi pha

Xoè que diêm thắp mùa đông bạc thếch

huyễn hoặc lung linh vỡ bình minh hương mù sa chết lịm

em dắt con lên đồi nhẩn nha nhặt thông già rưng rức gió mùa ru

 

Anh dẫn em đi qua mười năm

Mười năm Sài Gòn có còn như trước?

Tóc em bạc dần eo bớt thon bước chân đi kém đôi phần là lượt

nhuộm chân tình mỹ miều chỉ còn trái tim khô dòn cuộn sóng tình yêu

VTNM

Chút Nắng Cho Hoa Hồng

Chút Nắng Cho Hoa Hồng, tập thơ của Nguyễn Ngọc Hưng

Tôi may mắn được viết lời bạt cho tập thơ này. Nếu như trong cuộc đời điều gì còn đọng lại theo năm tháng và đáng tự hào thì tôi xin thưa đây là một kỷ niệm đẹp.

………

 

56 ĐÓA NHUNG HỒNG

Ngày cuối rời trường để đi nước ngoài cách đây mười mấy năm, Khuê dúi vào tay nàng tập thơ mỏng Lửa Xanh Thầm. Trong một bài viết về tập thơ này, Lê Ân có một câu rất hay về tác giả “Trong mắt anh nỗi buồn có lửa, cái đẹp lặng lẽ chứ không xôn xao”. Từ dạo ấy, nàng luôn dõi theo những đứa con tinh thần của anh, mỗi tập thơ là một tác phẩm văn học tự thuật đa giọng điệu với cái nhìn đa chiều về những khía cạnh khác nhau trong cuộc sống. Lần này, nâng niu trên tay Chút Nắng Cho Hoa Hồng, 56 bài thơ được cân nhắc và chọn lọc rất cẩn thận trong gần một trăm bài, nàng nở một nụ cười rạng ngời, điệu đàng ôm vào lòng 56 đóa hoa tinh tế và hài hòa.

Không tinh tế và hài hòa sao được, khi thơ của anh là thơ trữ tình. Mà lẽ dĩ nhiên người ta luôn bảo rằng bản chất của thơ trữ tình là sự hiện hữu của cái tôi mang giá trị thẩm mỹ và diện mạo rất riêng, thể hiện cá tính sáng tạo và tư tưởng của người nghệ sĩ. Mỗi bài thơ chuyển tải cả một tấm lòng, tấm lòng thành và sự biết ơn của anh đối với quê hương, người thân và bạn bè, là nỗi đam mê cháy bỏng với mong ước được khắc họa chân dung tình yêu muôn màu muôn vẻ, là sự suy ngẫm về một thế giới nhân sinh trong vòng xoáy lốc của cuộc đời và là nỗ lực bền bỉ và kiên trì về sống hướng thiện.

Không tinh tế và hài hòa sao được, khi ngôn ngữ nghệ thuật trong thơ anh giản dị, chân tình, mộc mạc và dễ hiểu. “Văn chương quý ở chỗ giản dị”, nàng quý anh ở chỗ giản dị. Giản dị, chân tình, mộc mạc và dễ hiểu để có thể thanh lọc truyền cảm xúc lắng đọng, để hình tượng thẩm mỹ làm người ta xuyến xao, thương nhớ, bùi ngùi. Đọc thơ anh để lắng nghe tiếng chim hót vào buổi sớm, là buổi chợ quê, lũy tre làng, cánh đồng vàng, đêm thị trấn. Đọc thơ anh để rồi tự hỏi mình đã làm tròn bổn phận của người con đối với ba mẹ hay chưa; mình có biết trân quý, nâng niu và biết ơn tình cảm chân thành và sâu sắc của người thân hay chưa; có hiện hữu trong đời mình một tri kỷ hồn nhiên và thắm thiết hay không. Đọc thơ anh để được cảm nhận thế giới nhân vật trữ tình đan quyện trong tình yêu riêng chung, bồi hồi và trầm bổng trong những khát khao về một hạnh phúc tròn đầy, về “nỗi cô độc trong hành trình tìm kiếm chính mình” và ý thức trách nhiệm của người cầm bút.

Không tinh tế và hài hòa sao được, khi ngôn từ của Chút Nắng Cho Hoa Hồng ngoài việc vẫn giữ được giai điệu ngân vang sáng tạo và linh hoạt của một Nguyễn Ngọc Hưng không lẫn vào đâu, thì so với thời của Lửa Xanh Thầm, đã có sự cách tân mạnh mẽ bởi tâm hồn và tư duy ngập tràn cảm xúc với dòng chảy thời gian, đã thổi vào từ ngữ một năng lượng sinh động bắt kịp thời đại, theo kiểu “từ điệu ngâm sang điệu nói” để phù hợp với nhu cầu tự bộc lộ và đối thoại. Cũng như nàng, bước sang tuổi bốn mươi… nàng bắt đầu chăm chút hơn, điểm tí son môi, cuốn lọn tóc, xỏ chân vào đôi giày gót cao, thêm một chút mùi hương nhẹ nhàng trước khi bước chân xuống phố.

56 đóa hoa cho tuổi 56, dường như anh cầm bút không phải viết cho riêng mình, mà viết cho đời, cho người, viết cho kẻ ra đi, viết cho người ở lại. Kể cả khi muốn xuất bản một tập thơ, anh cũng cân nhắc rất kỹ lưỡng, hỏi từng ý kiến người thân, bạn bè và tri ân cuộc đời. Nàng muốn chạy xuống đồi, hái vài bông hoa dại, xếp vào chiếc bình thủy tinh, những bông hoa chỉ dành cho anh, chỉ dành cho anh bầu trời mùa xuân nắng mới, chỉ dành cho anh cốm nếp cốm ngô, tổ chim dồng dộc lửng lơ ngày giáp hạt, nàng tung tăng dải lụa mềm, bằng đôi chân của anh. Một ngày mùa xuân, nàng thả chiếc bóng bay lên trời, cùng những ước mơ không nằm trong tầm với. Và dĩ nhiên, nàng cũng muốn nói thêm rằng, bạn đừng dại ghen với nàng của anh, dẫu yêu nhiều biết mấy, nàng trong thơ cũng chính là bạn đấy, mang gót hài anh bện óng ả mây xanh.

VTNM

CHUYỆN NHỮNG CÂY CẦU

(Sau khi đọc Những cây cầu ở quận Madison – Robert James Waller)

chiều ơi
sao mà nắng vàng như thế
ngày mai ơi
sao mà mây trôi thênh thang
và tôi ơi
những cây cầu bắc ngang
chần chừ làm chi
mà không sang bên ấy?

.

những câu chuyện vui tôi dành cho em đấy
hoa hồng dịu dàng tôi dấu vào tim

.

những giấc mơ đêm
ôi những giấc mơ đêm
sẽ chỉ cần vài giây
mình nắm tay nhau băng qua phố vắng

.

sá chi những lời trách mắng
sá chi những lời điêu ngoa
tôi bận viết nốt bản tình ca
để mình nhìn nhau mà hát

.

em như những nốt nhạc
tung tăng trên cánh đồng
đôi mắt nhìn mông lung
tôi lặng người mà ngắm
.
mình yêu nhau
ôi mình yêu nhau say đắm
gần như là cuộc sống
gần như là giấc mơ

.

nhưng
tôi phải trở về
trong những chiều bơ vơ
để lặng yên nhớ em
để mỗi đêm nghe trái tim biết khóc
để ngày qua ngày bạc thêm màu tóc
để em là người cuối cùng
trong quãng vắng đời hoang

.

VTNM

Chúc Em Khỏe Mau

ngày em ốm
tôi mang chiếc đũa thần
đặt ngay dưới gối
chiếc đũa thần nằm yên như người có lỗi
nơi này không là chốn thần tiên
 
ngày em ốm
mặt trời cũng trốn biệt
tuyết trắng thêu viền thành chiếc chăn bông
tôi khoác lên mình rồi mở cửa đi rong
mang cái lạnh xa thật xa em nhỉ
 
ngày em ốm
tôi thủ thỉ thì thầm một mình
lời chúc em mau khoẻ
tôi thêu tên em lên bức tranh đã được ai đó vẽ
bức tranh rực rỡ sắc màu
 
rồi chim sẽ lại hót vang trời
tuyết thu mình, chiếc chăn bông tan mau
tôi nhìn vào ánh mắt em thật lâu
thấy đôi tình nhân nhảy điệu valse rất khéo
 
ngày cuối tuần
tôi dệt lên những vần thơ
có hình viên kẹo
ngọt ngào chúc em khoẻ mau
 
  
vtnm

Gió Trở

lặng yên mà nghe gió trở
 .
có những khi em không còn mơ không còn nhớ
anh gọi ngày bình yên?
 .
này biển này dòng sông cỏ dại trên cánh đồng
và ánh trăng vằng vặc soi mảng sân nâu trước cửa
 một nửa em phất phơ buồn một nửa đi rong
 .
như nước chảy xa nguồn trong cuộc lữ
khản cổ tiếng ve ảm đạm lá vàng lạnh lùng mưa rực rỡ nắng
dăm sợi tóc trắng bạc thếch bụi đường
mới hay bốn mùa rải kín yêu thương
 .
mới hay tơ vương đang còn lẩn khuất
núi non ngây ngất chân tình
gió trở mình xao xác loãng lặng thinh
ở phương em khói cay nồng lên mắt
quyện chặt tơ trời – anh đốt thuốc phải không?
 .
đêm nay đoàn nghệ sĩ ghé thăm
những nốt nhạc lời thơ ngân vang đến nao lòng xóm nhỏ
trăng trung thu giăng giăng lơ đãng
khắc  dấu chân người sao quay bước được đây
cũng như em mãi mãi thẩn thờ sau cái xiết tay 
ngày không bình yên vì vẫn mơ và nhớ
 .
đêm nay em nghe gió trở …..
 .
Như Mai